Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Giá vàng có thể đạt 2000 usd ounce vào cuối năm

http://cafef.vn/20110726095740972CA53/gia-vang-co-the-dat-2000-usdounce-vao-cuoi-nam.chn
Thứ 3, 26/07/2011
Mình lưu bài này để làm tư liệu đối chiếu.
Giá thế giới ngày 26/7/2011 là1.611,75 USD/ounce; Giá trong nước là: 39,8 triệu đồng/ lượng

Giá vàng có thể đạt 2.000 USD/ounce vào cuối năm

Trong 18 tháng tới, vàng có thể lên 2.200 USD/ounce. Mức này tuy nhiên vẫn chưa bằng mức giá 2.300 USD/ounce điều chỉnh theo lạm phát hiện tại của năm 1980.

Clifford Bennett, kinh tế trưởng của Empire Economics ở Australia nhận định, giá vàng có thể đạt kỷ lục mới là 2.000 USD/ounce vào cuối năm nay trong bối cảnh “hoảng loạn” của thế giới.

Trả lời phỏng vấn của Australian Associated Press, ông Bennett cho biết, mọi người đã bắt đầu tích trữ vàng trước các mối lo về thể trạng của kinh tế toàn cầu do nợ công ở Mỹ và châu Âu gây nên.

Trong 18 tháng tới, ông dự báo giá vàng có thể lên 2.200 USD/ounce. Mức này tuy nhiên vẫn chưa bằng mức giá 2.300 USD/ounce điều chỉnh theo lạm phát hiện tại của năm 1980.

Ông Bernett chỉ ra rằng, nhu cầu đầu tư vàng sẽ tăng trên khắp thế giới trong nửa cuối năm, riêng Ấn Độ và Trung Quốc sẽ đẩy mạnh tích trữ kim loại quý bởi sự thịnh vượng gia tăng của các tầng lớp trong xã hội và nhu cầu truyền thống.

Trong phiên giao dịch ngày 25/7, giá vàng đã lần đầu tiên trong lịch sử lên đến 1.624 USD/ounce, trước khi lùi về 1.611 USD/ounce cuối phiên. Giá vàng leo thang vì Quốc hội Mỹ vẫn chưa đạt được thoả thuận để nâng trần nợ trước hạn và khả năng bị mất xếp hạng tín dụng AAA.

Ngân hàng đầu tư J.P. Morgan cũng tiếp tục khẳng định xu thế đi lên của giá vàng. Trong một lưu ý gửi tới khách hàng của họ ngày hôm qua, ngân hàng cho biết : “Các kim loại công nghiệp sẽ duy trì ổn định, nhưng kim loại quý sẽ đi lên mạnh mẽ. Chúng tôi lạc quan rằng, giá vàng sẽ lên 1.800 USD/ounce vào cuối năm”.

Theo Morgan, thị trường sẽ tiếp tục có động lực từ lạm phát leo thang, đồng USD yếu và bất ổn kinh tế toàn cầu. Mặc dù Hy Lạp tìm được gói cứu trợ mới từ quốc tế nhưng tình hình nợ công ở nước này vẫn rất căng thẳng. Nhà đầu tư vẫn hoài nghi việc các lãnh đạo EU có thể ngăn chặn đựơc khủng hoảng nợ lan rộng ra các thành viên khác như Italiavà Tây Ban Nha.

Nguyễn Hằng

Theo Reuters, Bloomberg

Học đại học nào ở Mỹ để có mức lương cao nhất

http://cafef.vn/20110724095849667CA47/hoc-dai-hoc-nao-o-my-de-co-muc-luong-cao-nhat.chn
Thứ 2, 25/07/2011
Các công ty Mỹ sẵn sàng trả lương cao hơn cho sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học hàng đầu, dù ngoài ra mức lương còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác.
Địa điểm, danh tiếng, uy tín về học vấn, học phí được các sinh viên quan tâm hàng đầu khi chọn trường đại học, thế nhưng mức lương sau khi tốt nghiệp cũng đóng vai trò quan trọng.

Dù mức lương phụ thuộc khá nhiều vào lĩnh vực làm việc, các công ty sẵn sàng trả lương cao hơn cho sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học hàng đầu. Thế nhưng bạn có biết học trường nào ở Mỹ ra thường có mức lương cao nhất?

Gần đây, PayScale.com công bố báo cáo về tiềm năng mức lương cao trong nhóm các trường đại học hàng đầu và từ số liệu này, có thể xếp hạng các trường đại học theo mức lương trung bình ở thời điểm 10 – 15 năm sau khi rời trường .

Đối với trường có mức lương trung bình này tương đương nhau, mức lương khởi điểm quyết định thứ hạng của trường đó.

Vậy trường nào giúp sinh viên có mức lương cao nhất?

15. Đại học Pennsylvania (University of Pennsylvania)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 111.000USD

Lương khởi điểm trung bình: 59.600USD

Địa điểm: Philadelphia, Pa.

Học phí năm học 2010-2011: 40.514USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 5

Tỷ lệ được chấp nhận: 18%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 9.768

14. Học viện bách khoa thuộc Đại học New York (Polytechnic Institute of New York University)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 111.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 62.100 USD

Địa điểm: Brooklyn, New York

Học phí năm học 2010-2011: 36.284 USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 153

Tỷ lệ được chấp nhận: 55%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 1.732

13. Đại học Notre Dame (University of Notre Dame)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 112.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 54.100 USD

Địa điểm: Notre Dame, Ind.

Học phí năm học 2010-2011: 39.919USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 19

Tỷ lệ được chấp nhận: 29%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 8.372

12. Đại học khoa học Philadelphia (University of Sciences in Philadelphia)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 113.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 49.700 USD

Địa điểm: Philadelphia, Pa.

Học phí năm học 2010-2011: 29.630 USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: Không xếp hạng

Tỷ lệ được chấp nhận: Không được công bố

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 2.620

11. Colorado School of Mines

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 113.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 61.600 USD

Địa điểm: Golden, Colo.

Học phí năm học 2010-2011: 13.425 USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 72

Tỷ lệ được chấp nhận: 63%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 3.675

10. Đại học Bucknell (Bucknell University)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 115.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 55.800 USD

Địa điểm: Lewisburg, Pa.

Học phí năm học 2010-2011: 42.342 USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 30

Tỷ lệ được chấp nhận: 30%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 3.543

9. Đại học Duke (Duke University)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 117.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 55.300 USD

Địa điểm: Durham, N.C.

Học phí năm học 2010-2011: 40.472 USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 9

Tỷ lệ được chấp nhận: 19%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 14.350

8. Đại học Colgate (Colgate University)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 119.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 48.700 USD

Địa điểm: Hamilton, N.Y.

Học phí năm học 2010-2011: 41.870 USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 21

Tỷ lệ được chấp nhận: 32%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 2.825

7. Đại học Stanford (Stanford University)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 119.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 60.200 USD

Địa điểm: Stanford, California

Học phí năm học 2010-2011: 39.201 USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 5

Tỷ lệ được chấp nhận: 8%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 6.602

6. Học viện công nghệ Massachusetts (Massachusetts Institute of Technology - MIT)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 119.000 USD

Lương khởi điểm trung bình: 68.300 USD

Địa điểm: Cambridge, Massachusetts

Học phí năm học 2010-2011: 39.212USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 7

Tỷ lệ được chấp nhận: 11%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 4.232

5. Học viện công nghệ California (California Institute of Technology - CalTech)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 120.000USD

Lương khởi điểm trung bình: 69.900USD

Địa điểm: Pasadena, California

Học phí năm học 2010-2011: 36.282USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 7

Tỷ lệ được chấp nhận: 15%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 951

4. Đại học Harvard (Harvard University)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 121.000USD

Lương khởi điểm trung bình: 57.300USD

Địa điểm: Cambridge, Massachusetts

Học phí năm học 2010-2011: 38.416USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 1

Tỷ lệ được chấp nhận: 7%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 6.655

3. Đại học Dartmouth (Dartmouth College)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 123.000USD

Lương khởi điểm trung bình: 54.100USD

Địa điểm: Hanover, N.H.

Học phí năm học 2010-2011: 40.437USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 9

Tỷ lệ được chấp nhận: 13%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 4.196

2. Đại học Princeton (Princeton University)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 123.000USD

Lương khởi điểm trung bình: 58.900USD

Địa điểm: Princeton, New Jersey

Học phí năm học 2010-2011: 36.640USD

Xếp hạng tại nước Mỹ: 2

Tỷ lệ được chấp nhận: 10%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 5.113

1. Đại học Harvey Mudd (Harvey Mudd College)

Mức lương sau 10 – 15 năm làm việc: 126.000USD

Lương khởi điểm trung bình: 68.900USD

Địa điểm: Claremont, California

Học phí năm học 2010-2011: 40.390USD

Xếp hạng: 18

Tỷ lệ được chấp nhận: 34%

Tổng số sinh viên được tuyển sinh hàng năm: 757

Ngọc Diệp
Theo CNBC

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Tay trắng sau ly hôn


GiadinhNet - Nhiều phụ nữ sau nhiều năm lấy chồng đến khi hôn nhân đứt gánh, phải đối mặt với sự thật: Tay trắng ra khỏi nhà.
Nhiều phụ nữ sau hàng chục năm lấy chồng, sinh con đẻ cái, chăm lo cho nhà chồng… đến khi hôn nhân đứt gánh, đã phải đối mặt với sự thật cay đắng: Tay trắng ra khỏi nhà…

21 năm và số 0 tròn trĩnh

Chị Lê Thị Vân Anh, trú tại nhà 110 G6A, khu tập thể Thành Công, Ba Đình, Hà Nội là một trong những phụ nữ điển hình cho việc phải tay trắng sau ly hôn. Theo lời kể của chị Vân Anh, năm 1990 chị lấy chồng. Anh Trung - chồng chị là công nhân nhưng về sau này thất nghiệp. Hơn thế, bệnh tật khiến đôi chân không thể đi lại được bình thường nên anh Trung cũng không đỡ đần được vợ cả về mặt kinh tế lẫn việc gia đình.

Vẫn theo chị Vân Anh, có lẽ vì không có công ăn việc làm nên anh Trung sa vào bài bạc. Tiền bạc, tài sản cứ thế đội nón ra đi khiến chị Vân Anh rất buồn. Chị đã khuyên nhủ anh nhiều, thậm chí còn tổ chức cuộc họp gia đình hai bên để khuyên giải anh nhưng đều bất thành.

Ngày tháng cũng trôi qua, hai đứa con gái cũng lớn, ngoan ngoãn, chị Vân Anh xem đó như niềm an ủi lớn nhất của đời mình. Vì vậy mỗi khi tiền mất, xe “chạy” ra hiệu cầm đồ, chị lại tự xoay sở và an ủi mình: "Thôi của đi thay người!".

Cũng bởi hai chữ "vì con" nên chị cứ nhẫn nhịn hết năm này sang năm khác, những mong sẽ có một cái hậu tốt đẹp. Nhưng rồi bỗng một ngày, chị nhận được đơn ly hôn của chồng. Tòa án nhân dân quận Ba Đình là nơi thụ đơn và đưa ra xét xử vào ngày 25/3/2011.

Tài sản đáng kể nhất sau ly hôn là ngôi nhà đang ở nhưng lại đứng tên sở hữu của bố mẹ chồng. Vậy là sau phiên xử ly hôn, chị thành người vô gia cư. Cùng chịu cảnh không nhà với mẹ là hai đứa con đang tuổi lớn (một cháu sinh năm 1991, một cháu sinh năm 1995) vì cả hai tự nguyện sống cùng mẹ. Vì lý do này, chị đã viết đơn kháng án, mong tòa phúc thẩm sẽ xét tới hoàn cảnh của ba mẹ con, cũng như mong nhà chồng sẽ nghĩ đến công sức mà 21 năm qua chị đã bỏ ra cho gia đình, con cái.


Chị Vân Anh hy vọng phiên tòa phúc thẩm sẽ xem xét tới hoàn cảnh của 3 mẹ con chị.

Công sức dã tràng

Phụ nữ sau ly hôn rơi vào tình cảnh không nhà không cửa tương đối phổ biến, chủ yếu là do thứ tài sản lớn nhất là ngôi nhà lại không thuộc sở hữu của vợ chồng. Về mặt pháp lý, trong những trường hợp này, không có điều luật nào để bảo vệ họ, mà chủ yếu phụ thuộc vào sự "tử tế" của người chồng. Có người muốn ly hôn đã quyết định đưa cho vợ một khoản tiền lớn, gọi là tiền "bù đắp tuổi thanh xuân", để vợ con có nhà để ở. Tuy nhiên, không phải người chồng nào cũng làm được như vậy. - Luật sư Trần Chí Thanh, Văn phòng Luật sư Tâm Đức - Hà Nội
Chị Đậu Thị Ngọc Dung, 41 tuổi, ở đường Đội Cấn, quận Ba Đình, Hà Nội cũng đang đứng trước nguy cơ không nhà không cửa sau ly hôn. Trong bản tự khai gửi Tòa án nhân dân quận Ba Đình, chị Dung viết: "Tôi phải một mình gánh vác cuộc sống gia đình, lo toan chuyện con cái học hành. Đồng lương thu nhập của hai vợ chồng không đủ nên tôi đã phải bươn chải, nhờ bố mẹ đẻ, anh chị bên tôi giúp... Thương con, tôi âm thầm chịu đựng để các con tôi không bị ảnh hưởng. Tôi không nghĩ đến ly hôn vì các con tôi không muốn bố mẹ chia tay".

Mặc dù không muốn ly hôn nhưng vì anh Định, chồng chị nhất quyết ly hôn nên chị Dung đành phải chấp nhận. Chị viết đơn gửi đến Tòa: "Nếu ly hôn, tôi xin nhờ Tòa giải quyết và bảo vệ cho quyền lợi của tôi trong suốt thời gian tôi kết hôn. Từ khi lấy nhau, chồng tôi không có bất cứ tài sản nào ngoài ngôi nhà đứng tên mẹ chồng tôi hiện chúng tôi đang ở. Cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, nuôi con ăn học, gây dựng gia đình đều do tôi gánh vác. Những khoản chi tiêu đó đã theo năm tháng tôi không thể tính hết được".

Đặc biệt, chị Dung cho biết, trong quá trình chung sống, chị đã bỏ ra hàng chục cây vàng để sửa chữa và nâng cấp nhà (4 lần sửa). Tuy nhiên, số vàng mà chị đã bỏ ra sửa nhà không có giấy tờ nên khi xét xử, tòa án đã không tính đến. Nhà không đứng tên vợ chồng, tài sản và tiện nghi trong nhà lại không đáng giá bao nhiêu, số tiền của mà chị bỏ ra sửa nhà thì không có giấy tờ gì chứng minh, công sức nuôi con ăn học, gánh vác gia đình thì càng không thể tính được... Với tất cả những lý do đó, chị Dung cũng rơi vào tình trạng không nhà không cửa sau 20 năm lập gia đình.

Về mặt pháp lý, ai cũng hiểu, ở vào hoàn cảnh của chị Vân Anh và chị Dung thì phải chấp nhận "trắng tay" khi ly hôn. Tuy nhiên có những điều dù không được ghi trong bản án nhưng là có thật, đó là công sức của người vợ bỏ ra sau bao năm chung sống, vun đắp, xây dựng gia đình. Trước ngày lên xe hoa, người phụ nữ tưởng như có tất cả: Sự trong trắng, tình yêu, người chồng và một gia đình như ước nguyện.

Giờ đến lúc “tình cạn, nghĩa tan”, những người phụ nữ lại trở về điểm xuất phát, nhưng có điều khác là trở về với hai bàn tay trắng.

Thật đáng buồn thay!

Lâm Vũ

http://giadinh.net.vn/20110502040641...sau-ly-hon.htm

Vợ chồng tớ mua nhà của ông anh chồng, chồng tớ không hề có ý định sang tên cho vc tớ, tớ có nhắc thì chỉ thêm gây chuyện. Chiếc xe máy cũng mua lại của anh chồng, vẫn để nguyên giấy tờ xe tên của anh chồng. Vợ chồng tớ thì cũng đang lục đục mãi. Nhiều lúc chịu không nỗi muốn chia tay, nhưng nếu chia tay tớ cũng ra đi 2 bàn tay trắng thì chắc chắn cũng không đủ kinh tế nuôi con và quyền được nuôi con cũng không có.
Chồng tớ đã có ý đồ dành của ngay từ lúc mới cưới rồi. Bây giờ có sống chung đến cuối đời tớ cũng ra đi 2 bàn tay trắng.
Giờ tớ phải làm sao đây?
Đứng tên anh chồng nhưng chắc vẫn phải có giấy tờ mua bán chứ nhỉ? Bạn cứ lưu lại tất cả các giấy tờ này làm bằng chứng khi ra tòa. Tuy nhiên đó là những bằng chứng yếu nhưng có còn hơn k0. Có lần tớ đi vắng, chồng tớ cũng mua đất vẫn để tên anh chồng, về nhà là tớ đòi chồng bán ngay lập tức, tớ phải dọa là nếu k0 đồng ý bán ngay thì tớ sẽ đến gặp VC ông anh yêu cầu cả 2 ký tên xác nhận là tài sản của VC người em.

Nếu các bạn ở chung với BMC, nhà của BMC, 2 VC k0 có vốn riêng, nhất là con dâu lại dành hết thời gian để chăm sóc chồng con, BMC, thay vì dành thời gian củng cố nghề nghiệp, địa vị XH của mình, thì ra đi với 2 bàn tay trắng là chắc chắn. Vì bản thân 2 VC đã chẳng có tài sản gì chung rồi, lấy đâu ra mà con dâu được chia phần. Có lẽ tiêu chí ở riêng là đầu tiên và quan trọng nhất đối với tớ khi lấy chồng.


Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Câu chuyện của người tự học

Vương Trí Nhàn

1. Lời khuyên đầu tiên

Ở trường đại học ra, sau khi thu xếp được một chỗ làm việc tàm tạm, cái việc mà một thanh niên tự trọng hiện nay phải lo đầu tiên, theo tôi chưa phải là lo học thạc sĩ rồi lần lên tiến sĩ... mà là học để có được một ngoại ngữ có thể sử dụng tự do và trước tiên, dư sức đọc các tài liệu chuyên môn.

Mỗi khi có dịp trò chuyện với các bạn trẻ, lời khuyên đầu tiên tôi muốn nói - nếu như được yêu cầu có một lời khuyên - đơn giản như vậy. Đây là kinh nghiệm tự học của tôi, mà cũng là điều tôi rút đúc được, qua nhiều thành bại của các đồng nghiệp.

2. Nhận rõ vị thế của mình!

Các trường đại học mà bọn tôi theo học nhà cửa đơn sơ, phòng học nhiều khi chỉ là mấy gian nhà lá trống trải, sách vở và phương tiện thiếu thốn, cổ lỗ. Nay các trường đại học ở ta đã khang trang to đẹp hơn nhiều. Nhưng, theo chỗ tôi hiểu, trước sau trình độ đào tạo ở ta vẫn vậy, người sinh viên ra trường thường không nhập được vào guồng máy sản xuất của xã hội, còn so với trình độ đại học ở các nước tiên tiến thì lại càng không theo kịp (giá có muốn xin việc ở nước ngoài cũng không ai người ta nhận!)

Chúng ta chỉ được đào tạo rất sơ sài..., chắc chắn đây là điều mà các bạn trẻ đã nghe nhiều lần. Song biết lơ mơ là một chuyện, mà ghi tạc nó vào tâm trí, để biến thành ý chí, nghị lực trong hành động lại là một chuyện khác. Mà chỉ khi nào người sinh viên ở trường ra thấy đau đớn khổ sở vì mình chưa được học đến nơi đến chốn, tiếc cho tuổi trẻ của mình không vươn tới được cái tầm lẽ ra nó có thể vươn tới... thì người ta mới bắt tay vào tự học thực sự, tự học có kết quả.

Nhưng làm thế nào để biết rằng mình còn đang kém cỏi, nếu không đọc rộng ra sách báo nước ngoài? Xin phép được lấy ví dụ từ kinh nghiệm bản thân: Nhờ tự học tiếng Nga, hiểu văn học Nga (và chút ít văn học phương Tây qua tiếng Nga) mà tôi có điều kiện để nhìn nhận văn học Việt Nam phần nào thấu đáo hơn, cũng như quan niệm của tôi, cách hiểu của tôi về văn học nói chung, trong chừng mực nào đó, cũng trở nên hợp lý hơn. Một số bạn trẻ gần đây chỉ lo học ngoại ngữ để giao thiệp, trong khi đó học để đọc sách, kể cả “đọc” qua máy tính... mới là việc chủ yếu của người muốn tự học.

3. Tinh thần lập nghiệp.

Ta chỉ hay nói lớp trẻ nên khiêm tốn biết ơn những người đi trước... Song có một tinh thần nữa mà người thanh niên ngày nay phải thấm nhuần, ấy là không thoả mãn với kiến thức được truyền thụ, coi rằng moi việc người trước đã làm đều chưa hoàn thiện, thế hệ mình còn phải tiếp tục; hoặc trong khi chấp nhận sự hoàn thiện của người đi trước, thì vẫn tin rằng thế hệ mình sẽ có cách làm khác, để đi tới một sự hoàn thiện mới. Về mặt đạo đức mà xét, cách tốt nhất để thế hệ đi sau tỏ lòng biết ơn với những người đi trước, là tìm cách vượt lên trên họ. Sự hiểu biết kỹ lưỡng về thành tựu của những người đi trước là nhân tố có vai trò kích thích người trẻ tiếp tục khai phá mở đường.

4. Mấy “chiêu thức” cần thiết

Có nhiều “động tác” mới nhìn tưởng là chuyện nhỏ, song lại có ý nghĩa quyết định và các bạn trẻ mới bắt tay tự học nên biết :

1/. Các loại sách từ điển bách khoa cho phép người ta có được bức tranh toàn cảnh về một lĩnh vực kiến thức nào đó, bởi vậy, với những người tự học, là một công cụ thật thuận tiện. Vả chăng không phải chỉ tra một từ điển, mà có khi mò mẫm tra nhiều từ điển khác nhau, để tìm ra cái tối ưu. Khi sử dụng Bách khoa toàn thư, không nên quên theo dõi phần thư mục của nó, để tìm xem chung quanh vấn đề mình đang theo đuổi có những quyển sách nào đáng đọc nhất, rồi dành thời gian đọc bằng được. Theo cách này, tôi đã có thể hiểu kỹ thêm vài môn học mà quả thực, lúc học ở trường, chưa được các thày dạy, hoặc dạy quá sơ sài, thậm chí là dạy sai nữa.

2/ Trong khi tự đặt cho mình một kỷ luật làm việc, đồng thời ta nên dành ra những khoảng trống tự do, để từ lĩnh vực mình phải học, đọc lấn sang các lĩnh vực khác. Ví dụ, trong khi học về văn học, tôi đồng thời có ý tìm đọc thêm sách sân khấu, hội hoạ, có lúc lan man sang cả sinh học, cơ học lượng tử... Không bao giờ tôi coi những bước lang thang này là mất thì giờ, ngược lại, thấy biết ơn những kiến thức xa lạ ấy, vì nhờ có chúng, những suy nghĩ của tôi về văn chương và đời sống trở nên mềm mại hơn.

3/ Nên biến việc tự học thành một việc hữu ích. Tức là người tự học cũng nên tính tới những sản phẩm cụ thể, và nếu những sản phẩm này biến thành hàng hoá, mang lại cho đương sự một số tiền nho nhỏ thì...càng tốt. Tôi nhớ hồi đang mê đọc các thứ lý luận về tiểu thuyết, tôi đồng thời nhận làm các bản lược thuật cho Viện thông tin khoa học xã hội. Đáng lẽ chỉ tuỳ tiện ghi lại kiến thức vào sổ tay thì tôi phải trình bày lại chúng một cách sáng sủa, để người khác có thể sử dụng được. Tiền thu được chẳng là bao, nhưng nó buộc tôi phải làm công việc của mình một cách nghiêm túc.

5. Bản lĩnh và may mắn

Bên cạnh yếu tố chủ quan của người đi học, thì việc học hỏi thành bại hay không còn phụ thuộc vào ông thày. Người tự học phải biết tìm thầy cho chính mình. Và nếu như sau một thời gian đọc hàng núi sách, anh chợt nhận ra mình toàn loay loay với những cuốn sách hạng ba hạng tư, thời giờ đã mất, mà kiến thức thu được chẳng bao nhiêu, thì người đáng để anh ta buông lời trách móc lại là chính bản thân anh - oái oăm là ở chỗ đó!

Thường nhìn vào khoa học, người ta dễ bắt gặp một khung cảnh ồn ào lộn xộn. Vậy nên khi bước vào đó, người tự học luôn luôn cần có một chút tỉnh táo để biết trong trường hợp của mình, thầy nào đáng theo, sách nào đáng đọc kỹ trước tiên. Tức là phải có được một bản lĩnh nhất định, và cả một chút may mắn nữa.

Nói là phải đọc hàng ngàn cuốn sách, hàng vạn bài báo khác nhau, song người có kinh nghiệm đều biết trên con đường tự học thực ra chỉ có một hai cuốn sách nào đó với bản thân là có ý nghĩa nhất: những quyển sách ấy làm thay đổi cả hướng đi của mình, do đó cả cuộc đời mình. Nếu như bằng trực giác, bằng mẫn cảm, ta đã tìm được một hai cuốn sách lớn, và biết coi nó là bạn đồng hành suốt đời, đọc mãi không chán, thì hoàn toàn có thể tự coi là mình biết học, và may mắn ấy, không phải ai cũng có.

Nhấn mạnh một chút hên xui không phải để làm chùn bước các bạn trẻ : chính những đỏng đảnh bất định này lại là chút muối mặn mà làm cho công việc tự học của chúng ta không bao giờ nhàm chán.

Trong số rất nhiều định nghĩa về con người hiện đại, có một định nghĩa đơn giản như sau: Đó là con người biết làm ra chính mình.

Theo tiêu chuẩn này mà xét, thì người biết tự học luôn luôn là con người hiện đại./.

1998

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Học quá căng, một SV giỏi đột ngột tự tử

http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/6180/hoc-qua-cang--mot-sv-gioi-dot-ngot-tu-tu.html
Cập nhật lúc 14/01/2011 07:00:00 AM (GMT+7)

Cho là học sinh duy nhất của trường nghề được nhận vào học tại KAIST - trường ĐH uy tín nhất Hàn Quốc năm 2009 và trở nên nổi tiếng vì thành tích này. Tuy nhiên, sau một năm học tập, cậu đã tự tử vì quá căng thẳng.

Việc Cho (19 tuổi) - một sinh viên trẻ, có tài năng thiết kế robot tự tử đã làm khuấy động Hàn Quốc trong nhiều trong nhiều ngày qua kể từ khi người ta phát hiện xác cậu đang nằm trên xe máy của mình gần tòa nhà của Viện Khoa học và công nghệ tiên tiến Hàn Quốc (KAIST) ở thành phố Daejeon vào lúc nửa đêm hôm 8/1.

Trước khi chết, khoảng 9h30 (giờ địa phương) Cho đã gặp một người bạn và nói rằng cậu sắp "uống thuốc và chết". Nhưng cậu bạn của Cho chỉ nghĩ đó là một câu nói đùa.

Cho đã từng đoạt hàng chục giải thưởng trong các cuộc thi robot. Chính vì thế cậu là người duy nhất học ở trường nghề vinh dự được nhận vào học tại KAIST thông qua hệ thống tuyển sinh trong đó các thí sinh được đánh giá không chỉ dựa trên điểm thi mà còn xét cả những yếu tố khác như thư giới thiệu của hiệu trưởng nhà trường cũng như các phỏng vấn chuyên sâu.

Tuy nhiên, trường KAIST giảng dạy đa phần bằng tiếng Anh và Cho đã phải rất vất vả để theo kịp các bạn. Bố của Cho cũng rất bất ngờ khi biết con mình đã vô cùng khó khăn khi theo học ở trường KAIST.


Thi đại học ở Hàn Quốc là một điều vô cùng khó khăn, thế nên trong phòng thi các thí sinh luôn nhắm mắt và cầu nguyện may mắn thì ở ngoài cổng, các bậc phụ huynh cũng căng thẳng không kém (Ảnh:Korea Times )

Bố Cho nói với cảnh sát: “Tôi không biết nó đã có một thời kỳ khó khăn như thế. Tôi nghĩ vào học tại KAIST là việc quá lớn mà nó có thể gánh vác”.

Các giáo viên và các chuyên gia nhận định rằng cuộc đua tuyển sinh viên thông qua các nhân viên tuyển sinh mà không qua các bước đầy đủ tiếp theo là một trong những lý do đằng sau vụ tự tử bi kịch này.

Theo số liệu từ Bộ Giáo dục, Khoa học và công nghệ Hàn Quốc, số lượng sinh viên Hàn Quốc tự tử trong những năm gần đây đang gia tăng.

Nghị sĩ Hwang WooYea của Đảng cầm quyền GNP cho biết đã đến lúc cần phải chú ý và có biện pháp đối phó với tình trạng này bởi nguyên nhân của các vụ tự tử bắt nguồn từ các yếu tố như nhà trường, gia đình và các môi trường xung quanh.

Mẫn Chi (theo Korea Times)

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

Ở CÁC ĐÔ THỊ VIỆT NAM THÌ NÊN ĂN GÌ BUỔI SÁNG?

http://bshohai.blogspot.com/

Thứ ba, ngày 11 tháng một năm 2011


Tôi nhớ là mình đã viết ở đâu đó loại bài này rồi. Nhưng bây giờ ngồi tìm lại không thấy nó ở đâu? Thôi thì viết lại để cho mọi người đọc và có cái mà phòng bệnh vì ăn uống không đúng giữa thời buổi lắm sự giả dối này. Trong dinh dưỡng học lâm sàng có câu: "Ăn sáng là ăn cho mình, ăn trưa là ăn cho bạn và ăn tối là ăn cho kẻ thù". Nên việc ăn sáng rất là quan trọng như trong loạt 2 bài Quá trọng, mà tôi đã viết cách đây gần 2 năm.

Mấy tháng nay do tình hình lạm phát làm các sắp nhỏ ở clinic của tôi thường ăn sáng bằng bánh cuốn. Ở gần clinic của tôi, có một bà chuyên bán bánh cuốn sáng giá chỉ 15,000VNĐ một ký lô gam bánh, sau khi đã cuốn hẹ, tóp mỡ và chop thêm hành phi, nước mắm. Tôi hỏi thì mấy nhỏ bảo: "Không biết trong bánh cuốn có gì mà thì một bữa ăn sáng chỉ cần 5.000VNĐ là có thể no tới trưa?". Hôm nay tôi bỏ ra 5.000VNĐ để mua ăn thử, và đúng là nó no đến mãi 14h, mặc dù đĩa bánh cuốn 330gr không có một tý thịt nào. Sẵn có tấm hình cho bài viết, vì tình trạng các phụ gia công nghiệp bị lạm dụng quá nhiều trong các thực phẩm tiêu dùng ở các đô thị lớn.

Cuộc sống công nghiệp ở những đô thị đông dân việc sản xuất thực phẩm cũng trở thành là một vấn đề lớn đáng lo ngại cho người tiêu thụ. Đó là hậu quả của một quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn, nên là lượng dân cư đông lên đột ngột. Nhu cầu tiêu dùng tăng cao, mọi việc sản suất từ tiểu thủ công nghiệp với quy mô nhỏ đã trở thành công nghiệp hoá lượng lớn. Một số thực phẩm tiêu dùng hằng ngày buộc phải chạy theo các tiêu chuẩn đẹp, lâu thiu thối đã dẫn đến những hệ luỵ ảnh hưởng đến sức khoẻ người tiêu dùng một cách thầm lặng mà ít ai để ý đến. Các bạn hãy nhìn hình 1 và 2 sau đây và xem lời chú thích sẽ rõ tại sao?

Bún làm thủ công: màu hẩm không đẹp mắt và dễ thiu nếu để trên 6h chưa dùng vì glucose bị lên men, an toàn thực phẩm. Ăn vào mau đói, nhưng nếu người lớn tuổi ăn không đúng cách thì sẽ dễ bị táo bón

Bún làm công nghiệp: có chất tẩy màu và có formaldehyde: màu rất trắng và dai, để lâu không thiu, ăn vào rất lâu đói và kích thích ruột tống độc chất ra ngoài nên rất mau đại tiện, mà không cần phải ăn đúng để không táo bón. Rất độc hại cho cơ thể.
Hủ tiếu dai thủ công: không có hoá chất tẩy trắng nhìn màu không trắng đẹp, nhưng an toàn thực phẩm.
Không chỉ riêng bún, mà cả bánh phở và hủ tiếu mềm cũng nằm trong danh sách thực phẩm đáng ngại.Tại sao phải cần tẩy trắng và làm cho khó thiu thì ai cũng dễ hiểu. Nhưng tại sao độc hại thì mọi người cũng có thể tìm hiểu về tác dụng của chất tẩy màu công nghiệp và formaldehyde như thế nào.

Các bạn nào chịu khó hay có quen biết những người làm nghề sản xuất bột để bán cho các nơi làm bánh phở, hủ tiếu, bún và bánh cuốn với số lượng lớn rồi bỏ lại cho các quán bún phở. Các bạn có thể đi tham quan sẽ thấy ở đó có những cái hồ chứa bột sản xuất ra mỗi ngày lên đến hàng tấn. Để giữ được bột không hư trong hồ, người sản xuất sẽ sử dụng formoldehyde - tên thường gọi là thuốc thúi - mà họ mua từng thùng ở chợ hoá chất về, để dùng ngăn cho bột không lên men thiu trong khi chờ bán cho các nơi sản xuất

Như vậy, ăn sáng ở những đô thị công nghiệp thì nên ăn gì cho an toàn? Theo tôi, tốt nhất vẫn là cơm tấm và bánh mì các món. Thỉnh thoảng nhớ bún và phở thì làm một tô hủ tiếu dai được phơi khô vẫn tốt hơn là chọn bún và phở là món ăn thường nhật buổi sáng. Bản thân các hoá chất công nghiệp này đã độc với cơ thể mà có một đặc điểm đáng sợ nữa là khi chúng đã được hấp thu vào mô cơ thể thì chúng không thể được đào tải ra ngoài được nữa. Nếu tập quán ăn uống của một cá thể nào đó dùng loại thức ăn chế biến có các hoá chất công nghiệp này thì dần tích luỷ ngày càng nhiều và một ngày đẹp trời biến chứng của nó đến các cơ quan nội tạng là không tránh khói.

Bài viết ngắn này hy vọng sẽ giúp các bạn có một ý niệm nhỏ về ý thức phòng bệnh cho mình. Và dĩ nhiên từ hôm nay tôi phải cấm mấy sắp nhỏ ở clinic mình không được ăn bánh cuốn loại này.

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Chủ tịch Sacomreal: 'Tôi thành công nhờ văn hóa gia đình'

http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2011/01/3BA2506A/
Thứ năm, 6/1/2011

Với Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần địa ốc Sài Gòn thương tín (Sacomreal) Đặng Hồng Anh, thành công mà anh gặt hái được là nhờ sức mạnh của văn hóa gia đình mà bố mẹ ông đã xây dựng, vun đắp và truyền dạy cho con.
> 30 gia đình giàu nhất sàn chứng khoán 2010
> Chủ tịch Quốc Cường Gia Lai kể chuyện kinh doanh

- Không những lọt vào Top 100 người giàu trên sàn chứng khoán do VnExpress.net công bố, mà còn thăng hạng trong năm 2010 (từ hạng 37 lên hạng 29), anh cảm thấy như thế nào khi hay tin này?

- Dĩ nhiên là tôi vui vì điều đó. Dù ở bất cứ lĩnh vực nào người doanh nhân đều khao khát thành công và gặt hái được những thành tích tốt. Tôi cũng không ngoại lệ. Điều quan trọng là tôi còn rất trẻ, còn cả một quãng đường dài phía trước để phấn đấu và cần phải nỗ lực không ngừng. Để được xếp thứ hạng cao trong Top 100 người giàu là thành quả lao động tôi tích lũy nhiều năm chứ không phải ngày một ngày hai. Đây cũng là sự góp sức của một tập thể lớn. Trong giới bất động sản ai cũng biết, nói đến Hồng Anh tức là ngầm nhắc đến tập thể Sacomreal và ngược lại. Từ đó, tôi thấy mình gánh vác nhiều trọng trách với doanh nghiệp và cần phải nỗ lực hơn nữa.

Chủ tịch HĐQT Sacomreal Đặng Hồng Anh và vợ. Ảnh: H.D.

- Nếu năm 2006 - 2007 có nhiều đại gia còn nổi giận khi thấy tên mình trong bảng thống kê người giàu trên sàn chứng khoán thì năm 2010, không ít VIP hồi hộp đón chờ kết quả. Anh nghĩ gì về sự thay đổi thái độ này?

- Tôi nhận thấy người Việt Nam đã thay đổi tư duy về vấn đề này theo chiều hướng tích cực. Việt Nam xuất phát điểm là nước đang phát triển, đa số người dân còn nghèo nên sự phân hóa giàu nghèo có khoảng cách khá lớn. Thời gian đầu đúng là có nhiều bình phẩm, khen chê về danh sách người giàu. Thế nhưng hiện nay thái độ của dư luận và doanh nhân đã khác trước. Nền kinh tế thị trường khiến cho người ta có cái nhìn mới, thoáng hơn, buộc họ tự thay đổi quan điểm một cách từ từ nhưng rõ rệt.

Theo tôi, cần nhìn nhận rõ ràng hơn về khái niệm người giàu. Chẳng hạn như giàu như thế nào, người giàu đã nỗ lực làm việc ra sao, phong cách sống của họ có tốt hay không, họ làm được gì cho xã hội... Tự nhiên giàu lên hoặc giàu mà kênh kiệu thì không nói làm gì. Thế nhưng người giàu nhờ nỗ lực làm việc, lại có cách quản trị điều hành doanh nghiệp tốt, phong cách sống đàng hoàng thì cần phải tôn vinh họ. Đây là động lực giúp doanh nhân vươn lên trên thương trường, cũng là tương lai của đất nước. Biết đâu, vài năm nữa, nhờ nỗ lực của những người giàu ấy mà Việt Nam sẽ xuất hiện tỷ phú đôla đầu tiên.

Ông Đặng Hồng Anh và bố, Đặng Văn Thành đều lọt vào Top 100 người giàu trên sàn chứng khoán năm 2010 do VnExpress.net thống kê, tổng hợp. Ảnh: S.R.

- Mới 30 tuổi nhưng đã đứng ở vị trí khá cao trong top 100 người giàu, anh có thể tiết lộ bí quyết thành công của mình?

- Tôi luôn nghĩ rằng thành công của mình ngày hôm nay là nhờ kế thừa và phát huy được truyền thống văn hóa gia đình. Trong đó, hình ảnh của ba tôi luôn đứng ở vị trí số một. Dĩ nhiên, tôi phải nỗ lực làm việc mới gặt hái được thành công. Thế nhưng, nhờ có ba luôn ý thức xây dựng nề nếp gia đình, dành thời gian lắng nghe và thấu hiểu nên mới có tôi ngày hôm nay. Ông là một người bạn lớn, một người thầy, một ông bố biết hy sinh cho gia đình và con cái. Tấm gương sáng của ba đã tác động mạnh đến tôi, thôi thúc tôi phấn đấu làm việc.

Trong gia đình lớn này, mọi người đều thu xếp thời gian cùng nhau ăn trưa, tôi luôn cùng ba tập thể dục mỗi sáng và trò chuyện. Hai cha con không có bất cứ khoảng cách nào. Vào buổi trưa, ngày cuối tuần hay dịp lễ ông luôn dành thời gian cho gia đình. Ba tôi là người rất bận rộn nhưng ông vẫn dành nhiều thời gian giáo dục con cái.

Bên cạnh đó, mẹ tôi luôn là người săn sóc, nâng niu những việc nhỏ nhất trong gia đình. Mẹ tôi là người phụ nữ tỉ mỉ, chu toàn mọi việc và mẹ chính là nguồn động viên rất lớn cho mỗi thành viên trong những lúc vui buồn. Tôi luôn tự hào về văn hóa gia đình mà ba mẹ tôi giữ gìn và vun đắp.

Và đặc biệt trong gia đình nhỏ của tôi, vợ tôi là người phụ nữ sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ với tôi mọi buồn vui trong cuộc sống. Sau những bộn bề của công việc, tôi tìm thấy niềm hạnh phúc từ tiếng cười đùa của con nhỏ và sự ân cần chăm sóc từ người vợ thân yêu của mình.

Ông Đặng Hồng Anh và mẹ trong ngày kỷ niệm Sacomreal tròn 6 tuổi. Ảnh: H.D.

- Hiện nay, ngày càng có nhiều bạn trẻ nuôi khát vọng giàu ngay từ khi còn ngồi ở trường trung học hoặc trên giảng đường đại học. Anh có lời nhắn gửi gì cho họ?

- Theo tôi, dù là thế hệ 8X hay 9X đều có hoài bão, mục tiêu riêng. Tuy nhiên để gặt hái được thành công, điều quan trọng nhất là mỗi người cần phát huy năng khiếu của mình dựa trên nền tảng gia đình. Nên đặt những mục tiêu gần, phấn đấu từng năm chứ đừng xa vời quá. Các bạn trẻ luôn có xu hướng làm theo thần tượng, là những nhân vật vĩ đại thuộc tầm cỡ thế giới hoặc những ngôi sao tên tuổi mà bỏ quên các tấm gương sáng xung quanh mình.

Thật ra, ba mẹ, cô dì, chú bác, anh chị của ta nếu họ thành công thì ta nên học hỏi từ họ. Gương người thật việc thật vẫn hay hơn là mơ mộng xa xôi, để rồi với không tới lại sinh ra nản lòng, chùn bước. Những mục tiêu ngắn hạn có thể chưa được gọi là thành công nhưng đó là động lực phấn đấu, giúp người trẻ tuổi luôn giữ được nhiệt huyết để tiến đến những thành quả to lớn hơn trong tương lai.

- Anh kỳ vọng và đặt mục tiêu gì để phấn đấu trong năm 2011?

- Nhìn lại chặng đường đã qua, thấm thoát Sacomreal đã được 6 tuổi, đến nay tổng tài sản của doanh nghiệp đạt gần 8.000 tỷ đồng. Tôi luôn hướng đến những mục tiêu chung là tiếp tục khẳng định uy tín và thương hiệu của Sacomreal trên thương trường. Trong năm 2011 doanh nghiệp dự kiến khởi công 6 dự án bất động sản. Trong đó, có một dự án là khu đô thị mới khoảng 90 hecta thuộc quận Tân Phú, TP HCM. Đây là khu đô thị thứ hai của thành phố do công ty Việt Nam làm chủ đầu tư với số vốn dự kiến khoảng 1,2 tỷ USD, có thể sẽ là dự án khủng của năm. Các dự án còn lại Sacomreal sẽ đầu tư là: Carillon ( quận Tân Bình), Sacomreal - Hùng Vương (quận 6) và ba dự án còn ở Đà Lạt, Quảng Nam, Long An.

Còn kỳ vọng của tôi thì rất nhiều, một trong số đó là mong thị trường bất động sản chuyển biến tích cực trong năm 2011. Tôi tin rằng cuối quý II lãi suất sẽ ổn định và quý III địa ốc sẽ tươi sáng hơn.

- Anh có nghĩ rằng, lọt vào danh sách người giàu (Top 100) trên sàn chứng khoán Việt Nam cũng là một mục tiêu phấn đấu của các doanh nhân?

- Trước tiên tôi muốn khẳng định, Việt Nam còn rất nhiều người giàu ẩn mình, vì doanh nghiệp của họ chưa niêm yết trên sàn chứng khoán nên khối tài sản của những người này chưa được lộ diện. Cũng cần hiểu thêm, sàn chứng khoán chỉ là một kênh thể hiện tài sản, ngoài các doanh nghiệp đã niêm yết, còn có cả thị trường OTC chưa được tính đến.

Việc VnExpress.net tổ chức thống kê và xếp hạng người giàu trên sàn chứng khoán nhiều năm qua là ý tưởng hay, cần duy trì và phát huy. Đây là một kênh để dư luận nhìn nhận và đánh giá lại những thành quả, giá trị mà doanh nghiệp cũng như doanh nhân nỗ lực đạt được trong một năm hoặc cả chặng đường dài. Chỉ số thống kê này cũng là một cơ sở tương đối để bạn bè các nước hiểu thêm về Việt Nam, cho thấy nền kinh tế này cũng có không ít doanh nhân nỗ lực làm việc và giàu có.

Đặng Hồng Anh sở hữu cổ phiếu cả hai công ty: Công ty địa ốc Sài Gòn thương tín (mã chứng khoán SCR) và Ngân hàng Sài Gòn thương tín (mã chứng khoán STB). Trong đó, SCR bắt đầu giao dịch từ tháng 11/2010, còn STB giao dịch từ tháng 6/2006. Tính đến cuối tháng 12/2010, tổng giá trị của cổ phiếu SCR và STB mà Đặng Hồng Anh nắm giữ đạt khoảng 618 tỷ đồng, giúp anh đứng ở vị trí thứ 29 trong danh sách những người giàu trên sàn chứng khoán do VnExpress.net thống kê, tổng hợp.

Vũ Lê