Hiển thị các bài đăng có nhãn dạy con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dạy con. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

WTT-Tự kèm con học lớp 1 - Phần 1

vai trò của bố mẹ trong việc kèm cặp con học tại nhà là rất quan trọng. Mình mở topic này rất mong các mẹ (bố) đã, đang và sẽ dạy con học ở nhà vào cùng trao đổi về phương pháp dạy con học, các vấn đề gặp phải khi dạy con ở nhà bắt đầu từ khi con vào lớp 1.

Con gái mình năm nay vào lớp 1. Hiện nay cháu đang nghỉ hè ở nhà, mình cũng không muốn con bị nhồi nhét học nhiều nhưng cũng theo trào lưu chuẩn bị cho con vào lớp 1 nên bé nhà mình đã biết được kiến thức sau:
- Ở lớp mẫu giáo con đã được học và làm quen với chữ cái, đã biết đọc, các cô cũng dạy viết cơ bản. Hiện nay mỗi ngày con viết 1 trang theo quyển vở của Nhà xuất bản đại học sư phạm. Yêu cầu của mình đối với con ở giai đoạn này là phải ngồi đúng tư thế, cầm bút đúng bất kể ngồi vẽ hay đọc truyện.
- Mỗi ngày online chơi trò chơi tiếng anh hay học tiếng anh qua các trang web của trẻ con từ 15-30p.Buổi sáng ngủ dạy hay lúc đi học về thì mở các đĩa bài hát tiếng anh cho cả nhà nghe :Smiling:
- Đối với môn toán thì mình mua cho con quyển bồi dưỡng toán của Nguyễn Áng mỗi ngày làm 1 trang (tuy nhiên cũng k đều). Mình đang suy nghĩ xem làm thế nào để con say mê và yêu thích môn toán đây.
Các mẹ có kinh nghiệm cho em hỏi em yêu cầu con học như hiện nay có nhiều quá không ạ. Rất mong các mẹ chia sẻ.

Mẹ nó tìm mua cuốn Hướng em học - Tiếng Việt Tiểu học (Dành cho phụ huynh học sinh khối lớp 1) có 2 tập của Nhà xuất bản giáo dục có đầy đủ và chuẩn mẹ nó ạ.

laida đang offline
Khi con em còn nhỏ ,em dán be bét các loại bảng chữ cái lên tường,đúng tầm mắt của con,học hình vẽ ở bảng chữ cái trước sau rồi tự thuộc chữ cái.
Còn số, năm nào em cũng cho cậu 1 cuốn lịch xé có số to vật để tự xé hàng ngày.Được chơi và sở hữu tờ lịch ấy,cắt dán số tùy,miễn ko vứt bừa.Bừa bãi em vứt thật vào sọt rác,con nhà em cái tăm cũng tiếc,nên phải cố gọn gàng.Cuốn lịch ấy làm thằng bé thuộc lịch âm dương,can chi như thày cúng.nó mang lại cho con khái niệm ngày tuần tháng...đấy là hồi nhỏ.Con em hầu như ko học mẫu giáo,chỉ đi khi mẹ vắng nhà.Em dạy ghép vần vào vụ rét vừa rồi,chỉ khoảng 1 tháng là xong,em dựa vào 1 cuốn TV xin của lớp 1.Khi biết đọc rồi ngày nào nó cũng đọc 1 truyện chữ to có nội dung GD,nhằm tăng vốn từ ,sau đó em hỏi lại xem nó đọc có nhớ được gì ko,có đấy.cuối cùng em y/c kể lại cốt luyện cách diễn đạt lưu loát.
Tập tô chữ thôi, em sợ ko đúng kiểu của cô,con khổ nên chưa dám dạy viết.
Toán em chỉ đố thôi chưa động cựa vì lười.Mất nhiều thời gian lắm đấy,hết sức kiên nhẫn nữa.
Con em thích chơi cờ vua,thèm lắm,nhưng em chẳng muốn hầu cờ tẹo nào.Thằng anh về phép chỉ chơi cờ với em.Em nghĩ môn này cũng làm cho tư duy tốt lên.
TAnh bố cháu dạy Let's go có đĩa tương tác,khi nào chán thì bố cho làm thày.Nó tươi tỉnh,dạy lại ngay cái bố dạy.Nó nắm được.Em cho tắm bằng đĩa Disney English ABC lúc ăn cơm tối.Đĩa đó hay nhưng là TA Mỹ em cũng thích tắm đĩa đó.Em rất dị ứng với game,em cứ sợ con phải đeo kính,rồi nghiện..
Thế các bác thế nào?

về sách GD cho con, em hay mua ở 187 giảng võ,chính hãng NXBGD.Ở đó có nhiều sách bán cho GV,bố mẹ kèm con.

Em có cách kèm con như sau:

Ngày trước, khi chưa đi học ngày nào em cũng cho con tự học toán và làm bài tập tiếng việt thì dưới sự hướng dẫn của mẹ. Riêng toán thì em không lo, chắc các mẹ có con lớp 1 trên DĐ đều như vậy vì các con Việt tư duy toán học rất khá. Chỉ có phần Tiếng Việt thì cần phải kèm kỹ hơn. Mua từ điển Tiếng Việt về khi con học đến vần hoặc âm nào thì tìm những từ có vần ghép tương tự để lấy vị dụ và tra luôn ý nghĩa cho con hiểu. Từ nào phức tạp, từ điển giải thích khó hiểu thì mẹ phải tự giải thích sao cho con hiểu một cách chính xác.Con viết thì đương nhiên là con phải tự viết rồi. Điều này mình phải nhờ cô giáo gần nhà kèm.

Bây giờ, con đi học ở trường rồi, thời gian tối học ở nhà cũng rất ít, nên thời gian dạy kèm của mẹ cũng hạn chế.Thì mình hướng con tự học nhiều hơn, cho phép học TA qua Game 30 phút. Thuật lại mọi việc ở trường, hai mẹ con cùng viết nhật ký. Tối hai mẹ con cùng đọc truyện song ngữ, vừa rèn cho con tự đánh vần vừa rèn tiếng Anh luôn. Con toán thì để cuối tuần vì bây giờ con cũng đã thành thạo hết quyển Học giỏi toán I rồi.

Theo riêng nhà em tô màu để tập cầm bút đúng,nên nhà em cho dùng bút chì màu,chứ ko dùng sáp.Còn trẻ con ít kiên nhẫn là bình thường,vì yêu con nên em lại phải cố kiên nhẫn hơn nó ,khi chán phải chuyển ngay sang trò khác.Đến 5 tuổi em bắt đầu cho tô chữ.  

Em học Kinh nghiệm bác Snowball cho tắm đĩa TAnh có chọn lọc ,lớp 1 ổn em cho ra ILA ngay cửa nhà ru ngủ,bao giờ nghe nói thật thạo,cần thiết em cho học thêm ngữ pháp sau.
Em cho cháu học TAnh để biết thật tốt ,dùng được thành thạo chứ ko phải để điền ngữ pháp hay qua được vòng phỏng vấn.


Chị ơi, nhưng học TA nước ngoài thì không được học Ngữ pháp nhiều mà. Em cũng biết TAnh để sử dụng, nhưng mình vẫn phải tham gia vào các vòng thi viết mà! Ngoài ra, nếu muốn thi vào Ams hay Giảng võ chuyên Anh thì cũng phải thi viết, chứ đâu thi nói,
Bác Chime ơi!
Sao các bác cứ lăn tăn mãi về ngữ pháp nhỉ,thảo nào VN ta tiếng Anh cứ kém hoài.Bây giờ có anh mũi lõ sang ta nhờ bác dạy tViệt,bác dạy những câu giao tiếp thông thường,nghe hiểu tốt xem XH đang diễn ra cái gì,nhưng anh mũi lõ kia nhất định ko nghe cứ đòi học ngữ pháp trước,cứ đòi dạy tìm trạng ngữ đóng vai trò vị ngữ trong câu..v.xong lại chê bác ko biết dạy TViệt.
Học TA,nhất là khi còn nhỏ, các em giao tiếp tốt,đọc viết được theo đúng lứa tuổi.Sau này dùng tốt như ta nói tViệt học ngữ pháp thời gian ngắn là OK mà.

Mẹ Chime ơi, bạn tham khảo ở trang này nhé
mình nghĩ đây là bí quyết k chỉ cho người lớn mà trẻ con cũng áp dụng tốt. Mình dạy con học tiếng anh trước hết mình nói với con cách học đã. Mình lấy ví dụ là con thấy em bé khi mới đẻ thì đã biết nói chưa? đầu tiên là em nghe con nói, sau đó là em nói theo con lúc đầu em chưa nói đúng nhưng em nghe nhiều những câu như thế, con và mẹ sửa lại cho em...Như vậy muốn biết tiếng anh trước hết là nghe, nghe được thì sẽ nói được rồi mới đến đọc và viết...cũng như con học tiếng Việt vậy.
Cái môn này cũng được các mẹ nói chi tiết ở topic Phương pháp học ngoại ngữ bên mục Ngoại khóa,mẹ Chime tham khảo thêm nhé.
Mà bác Laida ơi, bác mua đĩa tiếng anh "Disney English ABC" ở đâu bác chỉ giúp em với nhé, tìm mãi mà chưa mua được bác ạ
AX em tải từ link bố Tòngmít để ở trên mạng,phim hay lắm cơ,nội dung,âm nhạc rất hấp dẫn,ngộ nghĩnh nữa.Con em xem xong phát biểu hay hơn cả tom&jery. Đĩa đó tắm rất hiệu quả,em học của bác Snowball.

Lại nói chuyện tắm ngôn ngữ. Em cũng đã cho con trai em nhảy vào chậu ngôn ngữ này được hơn tháng nay. Rất hay, rất hay.
Mẹ Laida nói là đã có 10 phim, vậy em liệt kê danh sách phim mà em đang có ra đây xem có trùng với đĩa của mẹ không nhé, sau đó chúng ta sẽ tổng hợp lại xem gia tài của chúng ta hiện tại là ntn, sau đó tùy bố mẹ đưa ra phương pháp truyền bá tài nguyên nhé:
1. Disneys - Hello
2. Disneys - Family
3. Disneys - Friends
4. Disneys - Happy Home
5. Disneys - Animal Friends
6. Disneys - It's delicious
7. Disneys - Happy Birthday
8. Disneys - Tick tock time
9. Disneys - Night and day
10. Disneys - Let's play
11. Disneys - My body
12. Disneys - Party time
13. Disneys - Cooking
14. Disneys - The Forest
15. Disneys - The sea
16. Disneys - Let's travel
17. Disneys - Color
18. Disneys - Wild animals
19. Disneys - Funny faces
20. Disneys - Everyday Life
21. Disneys - Bigs and Small
Dạ hết ạ! ( Nếu công phu hơn, bố mẹ tham khảo trang web tongmit.kiss.vn ). Bộ Disney World of English 

-Em thì em thấy chương trình này hay, mặc dù là học nhưng ko có tí áp lực gì là đang phải học cả, vì như là xem phim hoạt hình thôi mà. Ấy thế mà có tháng thôi, con em đã hề lố, hề lô.. với em được rồi đấy.
-Mà tất nhiên là con trai em tắm (Em thì em tắm mãi rùi, nhưng theo phương pháp cổ điển nên kết quả ko có gì đáng nói, giờ phục thù bằng cách truyền thụ mới cho con)
-Tắm hàng ngày luôn ạ. Em đi làm cả ngày, con cũng đi học cả ngày nên ăn tối xong là con đòi mẹ cho học tiếng Anh (tự giác lắm, không chờ mẹ giục như học chữ hay những thứ khác đâu ạ). Em cho ngồi khoảng 1h thôi ạ (nhưng em nghĩ thời gian thì ko cần o ép, càng nghe nhìu càng tốt, chỉ sợ con mỏi mắt thôi!). Cu cậu thích lắm ạ!
Ngoài ra, em còn có cả một số đĩa game học chữ cái, số, hình.. cũng rất thú vị và đơn giản, con em mình có thể tự cầm chuột để tự chơi, tự chọn

khi thằng cu đầu vào lớp 1 em cũng chỉ kèm cặp nó thế naỳ.
Về thể lực: như mẹ laida nói, bữa ăn ở trường chắc chắn không bằng nhà làm, nên bữa sáng là bữa chính của cu nhà em.
Cứ ngủ dậy là cốc nước lọc "tẩy độc" như chúng nó tự nói, sau đó thì ngồi chờ vài phút để ăn sáng. Nói chung là dù ăn sáng gì thì cũng đi kèm với sữa tươi không đường hoặc sữa chua hoặc kem caramen. Xong, lên đường đi học, tay không quên cầm hộp sữa. Về sau nó ăn uống tốt hơn nên vụ hộp sữa cũng tùy nó thích thì mang chứ không ép.
Đi học về thì hoa quả, rồi làm gì thì làm đến 6h30 là ăn tối. Học bài xong thì sữa rồi đi ngủ.

Vào năm học lớp 1, cứ tối đến là mẹ con em ôn bài cu con vừa học trên lớp, ngoại ngữ chẳng biết giảng giải kiểu gì cho phù hợp thì cứ từ mà học thuộc, viết nhiều quen tay, băng đĩa đọc ông ổng vào đầu từ nào thì vào.
Cuối tuần thì cho làm vài bài ôn tập chương trình cho cả tuần.
Hoạt động bổ trợ: Đàn là lựa chọn cho con nhà em vì nó cần tập trung do nó quá hiếu động, ngày nào cũng cố gắng dành 30' luyện tập, vẽ thì lúc nào rảnh rỗi nó lôi giấy ra vẽ vời lung tung. Hè lớp 1 tập cho đi xe đạp,  Biết đọc rồi thì nó đọc truyện, mà thực ra năm lớp 1 nó ít đọc truyện vì truyện tranh thì không được mua, truyện dài thì đọc nó thấy lâu hết nên chán. Vậy thì nó đọc các thể loại "vì sao lại thế" vì nó là những mẩu ngắn, đọc xong lại đố bố mẹ làm bố mẹ tịt mít nên nó thích. Lớp có hoạt động ngoại khóa gì thì cũng cho nó tham gia hết, nhiều khi bố mẹ cũng thu xếp tham gia cùng nên nó cũng thích.

Bộ sách sân chơi trí tuệ của chim Đa đa luyệ các kỹ năng cần phát triển của trẻ,tuy nhiên bộ này ko nên copy vì màu sắc rất đẹp,

Mình thống kê ra đây một số trang web mà bé nhà mình hay online để các mẹ tham khảo nhé:
www.kidnumbers.com (toán học)

Bé nhà mình đã học tiếng anh ở trung tâm 2 khóa (do người nước ngoài dạy) thì mình thấy thế này: lượng kiến thức các cháu thu được không nhiều so với cháu tự học ở nhà, nhưng phát âm thì cháu nói chuẩn và mạnh dạn khi giao tiếp. Tuy nhiên học phí hơi cao so với việc đầu tư sách vở, đĩa, web...Nên nếu có điều kiện về kinh tế thì cứ cho con ra trung tâm học (nhưng ngừoi nước ngoài hoàn toàn nhé) còn nếu không thì cứ cho con tắm qua điã, web ...rồi đến khi con viết được chữ (hết lớp 1) cho con đến trung tâm học luôn Get 1, 2.... 

Đúng là cái tuổi này còn mải tìm hiểu khám phá những điều mới lạ, nên thấy cái gì cũng quậy tưng bừng.
Con bé nhà mình bắt đầu chơi game tiếng Anh lúc vào lớp mẫu giáo lớn ( 4,5 tuổi) . Đến hè năm lớp 1 mới cho đi học ở trung tâm tiếng Anh . Vì để năm lớp 1 cho cháu củng cố tiếng Việt. Vậy mà bây giờ mình cảm thấy đôi lúc tiếng Việt của cháu cũng còn " có vấn đề". Nhất là kiểu nói của người bắc hay nói bóng , nói gió...
Đó là mình còn mua rất nhiều giấy , bút , màu sáp cho cháu vẽ, cháu có thể ngồi tự vẽ cả ngày. Chứ các mẹ cứ mong con nhanh giỏi tiếng Anh thì mình nghĩ sẽ không có lợi ở mặt khác.
Đến tuổi tiểu học biết đọc chữ tiếng Việt thì còn mua rất nhiều sách tiếng Việt cho cháu đọc, nhiều khi còn dẫn đi nhà sách , lang thang trong nhà sách cả buổi, tìm những sách nào , phân tích cho cháu hiểu sách nào nên mua , sách nào không nên , quyển nào có lợi cái gì ...
Mình đã thấy một số mẹ rất chịu cho con đi học thêm , sinh hoạt nhà văn hóa .... nhưng mình xem vẫn thấy thiếu cái khoản lang thang nhà sách, mặc dù chỉ đọc lướt vài cuốn sách cũng thu lượm được những cái hay.
Còn chuyện học ở các trung tâm tiếng Anh , các mẹ cũng đừng ngại các bé . Khi các bé nghe quen trên đĩa , cái này các mẹ đừng coi thường các bé , mặc dù nó chỉ loáng thoáng thôi nhưng trẻ nắm bắt rất nhanh. Khi vào học các trung tâm hoặc ở trường mà nghe cô phát âm không đúng , là các bé thắc mắc ngay. Điều này các mẹ cũng phải chuẩn bị trước. Có những bé còn về tỷ tê " chê cô giáo phát âm sai " :mad:. Nhưng có bé đứng lên cãi liền.
Mình phải giải thích là trên thế giới này nhiều nơi nói tiếng Anh . Như người Bắc - trung - nam nói tiếng Việt còn khác nhau. Thì tiếng Anh cũng vậy.
Ở trường hay trung tâm sẽ tập cho bé cái phản xạ nhanh trong giao tiếp. Đây là điều rất có lợi , khi các bé chưa đến tuổi mắc cỡ thì nó nói bừa , chứ người lớn hay sợ nói sai. Chứ đương nhiên ở nhà nghe máy thì tiếp thu từ mới nhiều hơn , nghe giọng chuẩn hơn.
Còn học trung tâm hay học lớp chuyên anh thì các mẹ cũng nên tiếp xúc với cô giáo . Và có một điều là ngoài trung tâm , mình không thích lớp này thì xin đổi sang lớp khác được . Còn trong trường phổ thông thì chuyện đổi lớp là khó. Ngoài trung tâm thì 2 - 3 tháng họ đổi giáo viên thì trẻ được nghe nhiều giọng khác nhau . Còn nhà trường thì cả năm có khi cũng chỉ 1 giáo viên, mà lỡ gặp giáo viên bé không thích học thì uổng công.

Em cứ nghe lời bác Ciub,cứ lớp 1 tắm lấy vốn,cha mẹ kèm,chơi cùng con.Lên lớp trên rồi tính tiếp cấp 1 tận 5 lớp cơ mà.Bác cứ gọi vào chữ ký của em ạ!
Còn cuốn IQ em mua ở Sing đã tặng mẹquynhminh,các bác liên hệ với bác ấy ạ.

@Zinzin2004 em sẽ tặng bác bộ câu hỏi ôn tập IQ để ôn thi cho con vào DTD ạ.Gần 100 bài em xin được của GV trường DTD.Tại em thấy bác quá quan tâm tới con.Bác liên hệ với mequynhminh để lấy IQ Sing& luyện khả năng phát triển tư duy cho trẻ biên soạn bởi Nguyễn Nam.Cuốn đó phù hợp với trẻ mẫu giáo và lớp 1.

Nguyên văn bởi laida Xem bài viết
Em thấy cửa hàng tuyết mai này có nhiều chương trình hay lắm,có cả đĩa kể chuyện cho trẻ,vv..bác nào thấy gì hay phát biểu nhé,Em nghe nói thế nhưng chưa đến bao giờ.
Đúng rồi, cửa hàng này nhỏ xíu thôi nhưng nhiều đĩa hay lắm, em cũng mua cho con các đĩa bài hát, nhạc hòa tấu, thơ, truyện.cả Audio và CD (ở đây có các thể loại cho các độ tuổi). Về truyện 1 bộ có 2 đĩa CD, một đĩa có lời kể, đĩa kia ko có lời kể chỉ có hình ảnh và âm thanh để cho bé tự kể lại. Em rất thích đĩa của Tuyết Mai vì giọng tiếng Việt rất chuẩn, lời kể chuyện rất hấp dẫn... em kết từ khi con em hơn 2 tuổi.

Mình đã vào trang web của bố Tùng mít để down lòad nhưng ròi pó tay vì nó quá nhièu và với tốc độ như rùa thì ko biết đến bao giờ. Mình đã search và tìm ra chỗ bọn bán rồi. Họ mang dến tận nới cho mình.Bạn gọi địa chỉ yahoo này nhé : hanoicdcom. Xong hỏi cậu ý tên website. Có cả 2 bộ mà Chị Laida bảo đấy

Bộ sách Chim đa đa dành cho trẻ từ 3-6 tuổi bạn ạ bao gồm khả năng phát triển về trí tuệ, quan sát,tư duy... ôi mình đang ở cơ quan nên k nhớ được hết. Bộ này mình mua cho con gái khi bé được 3 tuổi. Lâu ròi bé k xem nên chẳng nhớ. Bạn ra nhà sách tiền phong có đầy đủ nhất. Mình thấy nhà sách Tiền phong 232 Tây Sơn có rất nhiều sách cả sách giáo dục, sách giáo khoa rất đầy đủ. Tiện đây mình cũng giới thiều luôn máy bộ con gái hay đọc để các mẹ tham khảo nhé
1/ Bộ sách Chủ đề về bản thân (trả lời câu hỏi tại sao?, như thế nào?..) của NXB Giáo dục
3/ Tủ sách dành cho lứa tuổi nhi đồng: rất hay. Nó dạy cho bé các kiến thức trong cuộc sống như làm thế nào để bé được an toàn, các bệnh từ miệng,... bộ sách này được dịch từ bộ sách dành cho tuổi nhi đồng của Trung Quốc. Mình thấy rất bổ ích. Hôm trước đi biển thấy con cứ nghiêng người nhảy lò cò, mẹ hỏi tại sao con trả lời là để nước ở trong tai chảy ra, mẹ hỏi sao con biết con trả lời con đọc sách thấy thế. Bộ này cũng phải hơn chục cuốn.
4/ Vui học cùng Tôm: gồm 3 quyển về kiến thức khoa học, các hiện tượng tự nhiên, vũ trụ.
5/ Bộ sách Em tập suy luận: gồm 3 cuốn Cái chung-Cái riêng, Lôgic thật là đơn giản,..dành cho lứa tuổi từ 7-12 tuổi.
6/ Nếu bạn nào quan tâm đến sách song ngữ thì mua bộ Kids and Colours của NXB Kim đồng phối hợp với BC cũng đơn giản dễ hiểu.
7/ Bộ sách về Bubu: bộ này chủ yếu dành cho bé 3 , 4 tuổi nhưng vì chữ to nên con gái chọn thì mình cũng đồng ý mua (với cả để kết hợp dạy cô em nữa)
8/ Bộ sách Để bé được ngoan ngoãn gồm mấy cuốn như Vì sao tớ không nên mè nheo, vì sao tớ không nên giận hờn..
còn gì k nhỉ, mình cũng k nhớ nữa...
Nói chung mình cũng chủ yếu mua sách nghiêng về giáo dục nhân cách chứ chưa để ý tới tư duy nhiều. Và khi đi hiệu sách thì các mẹ nhớ cho con đi cùng nhé, để cho các con tự chọn các con sẽ hứng thú hơn khi đọc. Bố mẹ chỉ hướng loại sách cho con thôi. (Mình và con thống nhất là không đọc thể loại truyện tranh nhưDDorrremon...vì hại mắt, ít tác dụng)
À nếu các mẹ quan tâm đến các hoạt động thêm ở nhà cho bé thì vào trang này nhé:


Nhiều ông bố,bà mẹ giỏi quá. Em cũng xin tham gia và học hỏi. Với môn tiếng Anh em cũng chú ý cho con học sớm.Hiện nay cháu đang nghỉ hè nên buổi sáng em cho cháu dậy sớm và luyện nghe băng theo giáo trình. Ngoài ra để cháu có thể tự ôn các từ đã học em thường in từ mới dưới dạng từ điển hình ảnh và cắt nhỏ gọn trong lòng bàn tay hoặc các quyển little book .Cái này hai mẹ con có thể dễ dàng cầm theo & học bất cứ lúc nào.Buổi tối cháu có thể học thêm tiếng anh từ phần mềm hoặc trên các trang web.Ngoài ra trước khi đi làm em giao cho cháu một số bài tập toán đơn giản như đếm số, nối số, ghép hình, tô màu... mục đích giúp cháu tự giác và độc lập.Vào buổi tối có thể luyện bộ sách Chim Đa Đa, dạy chơi cờ tướng, nghe nhạc...Nói chung lúc này là nói không với TV để dành thời gian cho con(sau chương trình thời sự và nếu có chương trình hay thì vẫn có ngoại lệ :Laughing: ).

Đúng như bác Tachiana78 nói,Xã nhà em viết từ mới là những đồ vật XQ,các loại quả ,con vật..v.v ra sau cái cạc- vi- sít ý cầm ra công viên ngồi chơi,xong rồi đánh cờ vua ngoài đó..
Đối với con trai em thì em hay sử dụng vũ khí là giả vờ. Cả hai mẹ con ngồi xem (VD bộ đĩa Magic English), khi nghe em cứ giả vờ không nghe thấy gì, rồi hỏi con trai em là các bạn nói gì mà mẹ không nghe rõ, thế là con em nói lại cái câu mà các bạn chuột, gấu trong đĩa vừa nói. Vui lắm ạ!! Có khi mẹ con em ngồi hết buổi sáng xem mà cũng không thấy chán đâu ạ!
Nói chung, em nghĩ là phải tạo được hứng thú ạ,
Đúng rồi phải tắm cùng con mới hứng thú, học cùng,chơi cùng..nhiều chuyện lắm
Các mẹ có con ở tuổi mẫu giáo tranh thủ kể chuyện,đọc chuyện cho con thêm ham hiểu biết .Các con luôn có nhu cầu cần mẹ.
Các mẹ có con vào lớp 1 chỉ cần rèn cho con tính tập trung 1 lúc,,kiên nhẫn 1 lúc thôi.Phải biết công việc của mình cần làm.
Còn tập viết là cả lớp 1,2,3 đừng nóng vội,
Còn chăm chỉ phải là 1 quá trình.Cháu thường xuyên đến lớp đủ bài phải do mẹ nhắc nhở,hết cấp 1 mới hình thành tính tự giác.Lên cấp 2 để sổng là lười,là quen,là kém đi 1 chút ,rồi đuối,rồi ko theo được.
Các bác thử nghĩ mà xem,các con học liên miên ngày 8 tiếng,5 ngày 1 tuần.chưa kể học thêm...Chán học là điều dễ hiểu GD bây giờ ác quá học lòi mắt vẫn bị ép đi học thêm để cô tăng thu nhập.
Cho các bác chơi liên miên cũng thấy chán,chứ các con học cả ngày ko chán có lẽ là ko bình thường.Các bác phải động viên,học cùng và chống đỡ cùng con thôi.  

Học cùng với con mình thấy rất quan trọng .
-Thứ nhất là nắm bắt được hết các ưu nhược của con mà chấn chỉnh , bổ xung kip thời. Nói đúng thì trẻ không cãi được, Chứ lâu lâu mới sờ vào bài vở của con , hay là lúc cần thiết mới chấn chỉnh thì trẻ dễ phản ứng cãi lại.
-Thứ hai nữa là khi trẻ còn nhỏ, ai dạy cái gì " lần đầu tiên" thì nó nhớ kỹ lắm, nếu mình dạy trước sẽ là lợi thế. Người khác dạy trước mà dạy chưa hết ý hoặc sai , đến khi mình chấn chỉnh lại cũng hay bị phản ứng.  

Mình thì bé đầu qua lớp 1 được 4 năm rồi, bé sau chờ 4 năm nữa mới đi học lớp 1, nhưng cũng xin được trao đổi cùng các mẹ. Không ai muốn cho con học trước làm gì nhưng thực tế thì thấy nếu con đi học không biết 1 chút gì thì cũng khó cho con lắm. Các mẹ sẽ thấy ngay đi học được 1 tuần thôi thì ở trên lớp các bé đã phải tập viết hết 1 trang giấy rồi. Mới đi học phải viết như vậy mỏi tay lắm, chưa kể nếu cô nào cẩn thận rèn cho cách cầm bút, tư thế ngồi chứ không là khổ bé lắm.
Kinh nghiệm bản thân dạy con mình thấy, cách cầm bút rất quan trọng, nếu bé cầm bút đúng sẽ viết nhanh, đẹp và không mỏi còn cầm bút sai sẽ viết chậm và mỏi tay rất nhanh; hơn nữa khi lên lớp cao, sẽ không viết nhanh được. Khi con mình con bé, mình phải học theo con, học cách cầm bút thế nào cho đúng để nhắc nhở con mà cái này lúc đầu phải nhắc và chỉnh liên tục đấy các mẹ ah. Con cầm bút đúng rồi thì mẹ đỡ 1 phần chỉ theo sát con nhắc nhở điểm đặt bút viết từng chữ ở đâu thì đúng. Đến giờ khi con lớn mình thấy việc mất công theo sát con ban đầu thật không uổng công, con viết nhanh nhưng vẫn rõ ràng, và quan trọng là cẩn thận không cẩu thả.
Còn việc học tiếng anh của con, thấy các mẹ bàn luận khá nhiều, các mẹ thử tham khảo cách học sau nhé:
Bé nhà mình từ 3 tuổi đã làm quen với tiếng anh rồi. ( đi học mẫu giáo). Hàng ngày về nhà, trước khi đi ngủ ngày nào hai mẹ con cũng chơi đố nhau xem ai nói được nhiều từ hơn, chẳng hạn, tối nay sẽ là những chữ bắt đầu là S, cứ lần lượt con nói 1 từ thì mẹ nói 1 từ. Khi nào đến hết bảng chữ cái thì quay lại. Cách này, mình học được ở trường của bé, hàng tuần nhà trường thông báo, tuần này chủ đề của các con là Letter A chẳng hạn, các con sẽ học từ bắt đầu là A và sẽ vẽ, tô mầu, chơi liên quan đến chủ đề có chữ A đầu tiên. Cứ như thế, về nhà hai mẹ con lại học lại những từ ở trường và phát triển thêm 4, 5 từ nữa. Chơi đố từ như vậy, con mình rất thích thú và theo thời gian vốn từ của bé ngày càng phát triển. Vì Hội đồng anh không nhận học ssinh dưới 7 tuổi nên lúc đó mình đã xin cho bé học tiếng anh trẻ em ở Appolo lúc 5 tuổi. mặc dù biết rõ chất lượng ở Appolo không tốt lắm nhưng mình xem xét thì thấy việc phát âm khá chuẩn (ít ra hơn các cô dạy ở Mayschool, cái này là quan điểm riêng của mình thôi sau khi tham dự vài buổi).
Kết quả là đến học kỳ 2 lớp 1, bé nhà mình chuyển sang học ở hội đồng anh đã được xếp vào lớp Mover (up); mỗi lớp ở HĐ anh đều có 2 trình độ là Low và up bỏ qua được g/đoạn học pre-starter và Starter; đến lớp 3 thì học xong Achiever(kết thúc chương trình tiếng anh tiểu học). Mình thấy các mẹ sử dụng nhiều chương trình trên mạng để cho con học, hoặc xem đĩa hoạt hình, theo quan điểm của riêng mình thì hiệu quả không được cao lắm vì chưa có tính ứng dụng cao và không gây được hứng thú cho bé mà chỉ mang tính chất bổ trợ 1 phần. Áp dụng phương pháp của hội đồng anh, mỗi tuần học các con sẽ được xem 1 bộ phim tiếng anh; sau khi xem thầy sẽ phát cho 1 loạt câu hỏi trả lời những thông tin liên quan đến bộ phim đẻ kiểm tra xem trình độ nghe hiểu của con đến đâu; mình cũng áp dụng cách này ở nhà và chỉ cho con xem 1 đoạn sau đó đề nghị con tự viết lại câu chuyện con vừa xem làm sao ngắn nhất để qua đó con học ngữ pháp và rèn luyện khả năng viết.
Mình viết tạm như vậy, khi nào có thời gian sẽ viết tiếp và trao đổi cùng các mẹ. Hy vọng sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm dạy bé lớn và lại tích luỹ kinh nghiệm dạy bé sau! 

Các chị ơi, em thì thực sự chưa có kinh nghiệm gì nhiều, vì bé nhà em còn rất bé, nhưng việc cho con học trước khi vào lớp 1 thì em thấy cũng không cần thiết ạ. Em có một bà chị dạy cấp 1 ở trường gì trên Hàng Than ý (chị ý có nói nhưng em quên hẳn rồi), em có hỏi ý kiến về chuyện học trước này thì chị ý bảo là không cần. Muốn cho con luyện tay mềm thì nên cho con tô màu nhiều đặt biệt chú ý cách cầm bút của cháu, cho cháu tô màu bằng bút chì không tô bằng màu sáp, cho cháu đi học vẽ vì khi cầm bút vẽ tay cháu cũng đã mềm và cháu có tâm hồn hơn (đấy là chị ý nói thế). Còn có thể cho con nhận biết mặt chữ, học toán cộng trừ trong phạm vi 100 còn không nên cho bé học trước vì mỗi bé khi vào trường nào lại phải theo cách dạy của các cô trường đó, mà học trước lúc uốn nắn lại còn khó hơn nhiều. Nhân đây em cũng xin kể câu chuyện thật của một thằng cháu em ạ, ở nhà ông bà cũng dạy cháu chữ trước 4.5 tuổi đã đọc báo làu làu, cộng trừ nhẩm thì cực nhanh, kể cả bảng cửu chương cũng đã thuộc lòng nên khi vào lớp 1 cùng các bạn lại học lại từ đầu gây tâm lý chủ quan không chịu học theo cách dạy của cô giáo về hỏi nó bảo "con đọc được báo rồi mà giờ cô còn dạy a,b,c", kết quả năm học anh ta bị học sinh trung bình đấy ạ. Các mẹ nghiên cứu để tìm cách phù hợp cho con nhé  
Thật ra thời này cho con đi học muốn tốt cả mẹ cả con cùng vất vả, chẳng khác nào mẹ cũng học, nên các mẹ chịu khó vậy.
Con mình học chữ thì như thế này:
Để con không bị học lặp lại khi đi học lớp 1, nên cô giáo dạy con cũng là người có kinh nghiệm đã trao đổi với mình, cô sẽ không dạy giống như SGK con sẽ học, mà cô sẽ chỉ dạy con cách cầm bút, tư thế ngồi, và lần lượt dạy con viết chữ cái tiếng việt với bài học đầu tiên là các nét móc cơ bản. Chữ o vô cùng quan trọng, con phải đặt bút đúng, viết phải tròn vì nó sẽ là chữ cơ bản để con viết các chữ a, b.... tại thời điểm tháng 9 năm đó con đi học thì tháng 2 đầu năm mình đưa con đến cô để học 1 tuần 2 buổi. Riêng chữ o dù cô không bắt buộc viết nhiều nhưng mình rèn thêm con viết và nguyên tắc con không dùng tẩy, viết sai hoặc xấu thì lại viết chứ khác. Lúc đầu con mình thấy khó khăn lắm nhưng sau 1 tuần cháu viết được 1 trang chữ o tròn và đẹp, từ đó, việc viết lách dễ hơn nhiều, các chữ sau đều và đẹp hơn. Sau ghi học hết các chữ cái và các chữ ghép như ng, gh,... thì cô không dạy nữa và nói con về nhà tự luyện thêm. Chính vì vậy khi đi học, SGK bắt đầu học từ chữ e, con không cảm thấy nhàm chán và vẫn học bình thường, chỉ có khác con đã nắm chắc được qui tắc viết mà thôi.
Riêng toán thì mình giới thiệu các mẹ 1 cách này các mẹ thử tham khảo, học mà chơi chơi mà học. Thời gian rảnh, 2 mẹ con mình chơi cá ngựa với điều kiện mỗi người 2 con xúc xắc. Để tính được số bước đi phải cộng số chấm trên cả 2 con xúc xắc. Lúc đầu con mình lâu lắm mới tính được và mẹ chỉ dạy đếm từ 0 đến 9 thôi còn để con tự loay hoay ra kết quả, 1 thời gian con cộng rất nhanh và toàn cộng nhẩm. Thế là bước đầu, con mình đã biết tính nhẩm 1 cách rất tự nhiên mà không phải dùng đến ngón tay để đếm. Việc học toán cũng trở nên nhẹ nhàng không áp lực. Sau đó, mình mới dạy cho con cách cộng trên phạm vi 10, 20 và tiếp tục trên nền cơ bản là tổng 10.

Cái khó nữa của học tiếng anh là dù cho bé xem thêm đĩa tiếng anh, hay tìm các forum liên quan thì dù gì đi nữa, bé vẫn thụ động vì không có giao tiếp, không có phản xạ nói tốt mà cái này thì giao tiếp với người nước ngoài là tốt nhất. Sau 1 thời gian mình rút ra 1 vấn đề phải kết hợp học ở trung tâm với học thêm 1 giáo viên người việt để bổ trợ về ngữ pháp cho bé có 1 cái nhìn tổng quát về ngữ pháp tiếng anh, kết hợp 2 nơi, bé sẽ được cả nghe nói lẫn kỹ thuật viết tiếng anh.  

@Rất nhiều bác hỏi em về dạy con học ntn?
Vâng tiêu chí nhà em là lấy công làm lãi,tự cho là ngon -bổ -rẻ để yên tâm.
Em dùng sách chủ yếu của nhà XBGD.
-Với lứa tuổi mầm non,mẫu giáo em mua:
+bé với khúc đồng dao -3K
+Những chuyện hay cho trẻ mẫu giáo -6K (120 trang) quá rẻ
+tủ sách học cùng bé (dành cho MG bé,nhỡ,lớn) của NXBHN gồm những cuốn:
-bé với sức khỏe
-bé học toán
-bé tập vẽ
-Cuộc sống xung quanh bé
-Bé với ngôn ngữ
-Bước đầu khám phá thế giới khoa học...mỗi cuốnTB 5k
+Tủ sách mẹ dạy con học của NXBPN: Phát triển khả năng tư duy cho trẻ của Nguyễn Nam biên soạn...9 cuốn gì đó
+Phim Disney English ABC (down của bố Tòng Mít)
+Từ điển Anh Việt bằng hình 10 cuốn, 4,5K/1c
Các bác ko nhất thiết phải mua đúng những cuốn đó,ở các nhà sách có rất nhiều loại tương tự,nếu như có "sân chơi trí tuệ chim Đa Đa "thì thôi. cái quan trọng nhất là mẹ phải chơi cùng con và hướng dẫn con.Các cháu sẽ rất thích,khi mẹ bận các cháu giở ra xem say mê, cũng kể lại y chang như mẹ đã kể.Rất uyên bác.
Các bác cứ ra nhà sách,nhất là NXBGD đúng là sách của cô giáo đang dạy con ở trường luôn,cô giáo mẫu giáo cũng có giáo trình của NXBGD soạn.Nhưng cô chỉ đọc chuyện cho con có 1 lần ,còn các cháu lại thích nghe nhiều lần... có cả câu đố nữa...
Các bác có con nhỏ thử làm xem các cháu có thích ko nhé.!
Chỉnh sửa lần cuối bởi laida ; 17/07/2008 vào lúc 10:02 PM.
Cháu đầu em sinh năm 93,cháu rất ham hiểu biết.Lúc 3 tuổi đã tự mày mò đọc được sách,em có dạy theo kiểu nó hỏi đâu thì giải thích đấy.Chẳng phải thần đồng thần sắt đâu,nó biết trong sách nhiều thứ hay mà mẹ thì lười nên tự đọc thôi.Nó đọc toàn chữ,ko đọc chuyện tranh.Toán cũng rất ham,hở ra là mẹ đố con đi.Nên lúc nào ngoan em mới thưởng cho vài câu đố.Em cũng phải tìm tòi để có câu đố hay.Em xây dựng cho nó hình tượng mẹ nó rất thông minh rất giỏi,nên em phải cố thể hiện,còn cháu cứ muốn giỏi bằng mẹ.Mẹ con em rất hay đi hiệu sách.Và thưởng bằng sách,nhổ tóc bạc tính ra sách.....đọc nhiều nên lúc đi Sing nó vẫn tiếc nếu ở nhà cấp 3 nó sẽ thi đường lên đỉnh O...
Cấp 1 cháu tiếp thu tốt nhưng kém nhiều các bạn gái chỉn chu,chữ đẹp,diễn đạt tốt.Nhà em cũng ko ham hố nên ko cho đi học đội tuyển tiếc gì hết cô giáo ko bằng lòng,con mình bé lại học sớm...
Lên cấp 2 em cho bồi dưỡng toán như đã kể cháu cày nhanh lắm,ham thích nên ko ngại gì.Em được cái giỏi bơm...
Em nhớ như in là em mua riêng cho cháu thùng mỳ để bồi dưỡng con học ôn.Nghe có vẻ hoàn cảnh,nhưng ko phải thế mà đây là tiêu chuẩn riêng,đặc biệt nên nó rất thích thú...trẻ con mà...
Hàng xóm nhà em rất ngạc nhiên là sao em để con em có thành tích tốt mới thưởng..... bữa bún chả. Nó phải tập dượt phấn đấu...
Với trẻ con ko phải cứ muốn là được,thằng bé nhà em bây giờ cũng thế.
Em ko ép con em học nhiều đâu,thậm chí còn xui con chơi tẹt ga lúc hè để đến khi đi học chưa có bài nộp cho cô cháu sợ,về trách tại mẹ.Nhưng em biết cấy ước mơ,làm cho cháu thích,mơ ước cháy bỏng,phải phấn đấu để đạt ước mơ...
Còn mơ ước đối với các con bây giờ chỉ đơn giản thôi,chỉ tập dượt thôi mà.Em vẽ ra là hè đi tắm biển ntn,nó đã từng đi,nhắc lại vẫn thấy ngất ngây,rồi nghịch cát.Ối! phải có cái xẻng cơ,có nó xúc mới thích,rồi oto chở cát như ở sông Hồng....nhưng mà mua rất khó và đắt,phải nhờ vả....
nhưng mà đi tắm biển ko có nó thì chán..cứ tô đi tô lại cho nó rực rỡ...
Tóm lại nếu con thích thì cố gắng đi ngủ đúng giờ,tự giác học(đk dễ và ít thôi đừng tham nhiều) mẹ sẽ dành tiền năn nỉ cô A mua cho con....
giời ơi! ngày mai có mà răm rắp,như bộ đội luôn.
Mơ ước từ cái đơn giản ,bé nhỏ.Chứ cái to tát,ko nhìn thấy sờ thấy sẽ chán.Đến bố cháu cũng chẳng dám mơ gặp hoa hậu,đừng nói là cầm tay.
Bây giờ con còn nhỏ nó chẳng muốn đi đâu xa mẹ,mà đi học lại càng ghét,nên cóc cần du học.
Nhiều lần phấn đấu để đạt ước mơ sẽ thành quen.Nước ngoài họ luôn đánh giá cao những người có khát vọng,mơ ước.
Thằng bé con nhà em bây giờ nó đã hiểu rằng phải phấn đấu mới có những gì mình mong muốn.Để thành công các bác luôn nhớ câu"gà no khó nhử".
Để con sống trong môi trường giàu có, thừa thãi rất khó dạy.

Con em đọc "Sự tích hồ Hoàn kiếm" được em tô vẽ cái kiếm...rồi mơ rồi ước.
Em gây khó khăn là bây giờ trẻ con ko được cho chơi kiếm vì là đồ chơi bạo lực,CA ko cho bán.
Rồi một hôm em đi Quảng ninh mang về 1 cái kiếm (5k) em kể mỗi lần xe oto qua chỗ chú CA đứng mẹ sợ gần ngất,khó khăn lắm mới mang được về đây.
Nếu con tự giác đến giờ lấy sách ra đọc đủ 3 truyện,trả lời theo y/c của mẹ thì ngày hôm đó kiếm là của con.Bằng ko nó sẽ biến mất.mẹ gọi nó là "kiếm tự giác".Bài này em dùng được tương đối lâu,phải hơn hai tháng kiếm tự giác phát huy tác dụng.Sau em cất lâu mới lấy ra.Nhưng với con của bạn em chẳng tác dụng,con nó chẳng cần vì nó ko thổi hồn vào trong kiếm,đã thế con thích gì mua ngay.
Đấy nuôi dạy trẻ con rất mất thì giờ.phải phỉnh phờ, vờ vịt các bác ạ!  

Các bác trên này quả thực là rất khéo nói,em ko thông minh như các bác nói đâu.Cách đây hàng trăm năm Andecxen đã thổi hồn cho mẩu chì đúc dở thành chú lính chì dũng cảm,tuy chỉ một chân sau khi đi chu du về nguyện 1 lòng che chở cho em balê đang múa mà chú cứ ngỡ là cùng cảnh 1 chân giống mình.Vậy các bác cứ nên đọc truyện cho các cháu sẽ thấy hiệu quả ntn.
Các bác đọc cho con cuốn "Tìm mẹ" của cố nhà văn Nguyễn HuyTưởng,câu chuyện lấy đi bao nước mắt của em lúc nhỏ.Đến nay nó vẫn còn ý nghĩa rất lớn.Các con thấy được sự đói ăn thiếu mặc,mất cha mẹ sẽ thêm yêu cuộc sống của mình đang có, yêu cha mẹ mình hơn.
Em lúc nào cũng tỏ ra phải khó khăn lắm mới cho con được như hiện tại,vợ chồng em phải cố gắng lắm mới đưa được con đi nghỉ mát,ko thích tắm cũng đứng trên bờ làm cá mắm để trông nó.Nên nó rất biết ơn,đòn tình cảm ấy rất có tác dụng.Anh em nó rất yêu,thương,tôn trọng bố mẹ.Tuy lớn thế nhưng chưa bao giờ cãi mẹ,tỏ thái độ hỗn láo...chứ lứa tuổi ấy nhiều cháu bướng lắm.Con em cả 2 thằng,khi nào cảm động hay biết ơn lại nói "con yêu mẹ"
Thằng lớn bây giờ nó hiểu em vờ vịt,phinh thằng em cũng chỉ để cho anh em nó ngoan,ra XH ko ai cười chê.Nó rất nghe lời,đi học xa nhưng em hoàn toàn yên tâm,ko lo gì hết.
Tóm lại,ở cấp 1 chỉ cần dạy con biết kiên nhẫn,chăm chỉ làm những việc cháu phải làm.Không cần học nhiều.Học ở trường là đủ.Cha mẹ thấy con có khả năng tự bồi dưỡng thêm cho con bằng phương pháp chơi mà học,ko cố nhồi nhét.Quan trọng nhất là dạy dỗ tư cách cho các cháu ngay từ nhỏ,càng lớn càng khó nắn.Dạy càng kỹ càng tốt.
Tranh thủ học TAnh,và các môn ngoại khóa thật tốt ngay từ cấp 1.Đó chính là định hướng của cu bé nhà em  

Như em, để dạy con học toán em sử dụng các que tính.Ví dụ học phép tính với tổng bằng 5, em sẽ nhặt ra 5 que tính và di chuyển các que tính để tạo ra các phép tính có tổng bằng 5.Con sẽ đọc các phép tính đó và nhặt các số, dấu để tạo thành phép toán hoàn chỉnh ( em in các số ,dán vào bìa cứng và cắt rời).Việc tạo phép tính bằng cách ghép các miếng số đó dễ dàng giúp con nhận biết khi hoán đổi vị trí của số nhưng vẫn giữ nguyên kết quả.Và khi nào rỗi hai mẹ con cùng ôn lại bài như con có thể kể cho mẹ các phép tính có tổng bằng 5 được không?...(nếu con quên em giúp con hình dung lại việc di chuyển các que tính). 

Em để dành được 1 ít tiền lẻ đủ các loại 100 đ,200 đ,500 đ,1000 đ ,2000 đ,5000 đ mới cứng sau đó cả nhà em chơi bán sách theo giá bìa đằng sau sách,Nên con em có thể cộng cả số thập phân.
VD: 2300 đ+3400 đ,bác nên chọn sách của NXBGD giá rẻ nên số bé,cộng thạo trừ cũng sẽ tốt,chỉ cái em lười không chơi nhiều với con.chứ nó thì ko bao giờ chán.Con em cũng ham xếp hình,em nghĩ cũng tốt.  

 Thế là E đã mắc một sai lầm nghiêm trọng rồi. Từ khi con bé E đã luôn nhắc nhở nó rằng nó có đầy đủ mọi điều kiện tốt nhất, muốn gì bố mẹ cũng chiều, muốn tham gia ngoại khóa nào cũng sẵn sàng cho đi, võ vẽ đàn hát đủ cả, nó chỉ có mỗi một việc là học thôi. Rõ khổ, vì thế nên nó cứ tưởng nhà nó giàu lắm, thực ra thì nghèo rớt mồng tơi. Cũng vì E chỉ muốn nó ko phải nghĩ gì đến chuyện cơm áo gạo tiền mà chỉ chuyên tâm vào việc học hành. Có lẽ thế nên nó nhởn nhơ lắm, hào phóng lắm, có bao nhiêu tem dán hay đồ chơi sẵn sàng cho bạn ngay, mà học hành thì chẳng xuất sắc gì. Hu hu, chị Laida ơi, cứu giúp E với. E ngồi chờ chị đây. Cảm ơn chị nhiều nhiều lắm. 

Tư tưởng cái gì cũng có rồi khiến trẻ không có động lực. Ai cũng có nhu cầu riêng, để đạt được nhu cầu đó thì phải lao động. Người mẹ giỏi là người mẹ biết "tìm" ra nhu cầu của con để "bắt" chúng lao động theo ý mình. Người mẹ xuất sắc là người mẹ "tạo" ra nhu cầu cho con ( bằng mọi giá: lừa phỉnh, vờ vịt, nói dối...- khác lừa dối, cái mồm dối nhưng cái tâm sáng) và khiến chúng "tự động" lao động để đạt được thứ chúng muốn.
Chứ ngay từ đầu đã dạy con muốn gì cũng được thì chết. Đó là chưa kể lớn lên nó sẽ có suy nghĩ " học để kiếm tiền. nhà giàu rồi, giỏi dốt cũng có tiền, vậy học làm gì chơi đi đã ^^" thì chết dở.

Cuốn "Tìm mẹ" đó nên ra hàng sách mua vì để cho các con xem tận mắt khi nghe mẹ đọc,chúng sẽ xem đi xem lại,mẹ chúng tỏ ra xót xa khi anh em Nhà Gạo bé thế mà phải khổ...chỉ đơn giản là được bên mẹ mà cũng rất khó khăn...bơm..bơm,đầu óc chúng sẽ dần biết thương cảm,tác động sâu đấy,các con sẽ dễ bảo hơn.

Còn cuốn chim Đa Đa thì tốt rồi nhưng em xin nhắc bác nào định cho con thi trắc nghiệm IQ vào lớp 1 cũng nên quan tâm đến bộ sách Nguyễn Nam mà em đề cập trước đây vì cuốn đó cũng rất hay,nó chỉ in đen trắng.Khi con đi thi người ta toàn cho con điền đen trắng,con quen nhìn màu sắc sinh động ko thích ứng được với những bản copy nhòe..hic hic..
Em rất thực tế,lúc nào em cũng nghĩ mình đang ở VN.
Khi con em thi vào thực nghiệm cô giáo cô giáo y/c con cầm kéo cắt hình vuông ra thành 2 hình tam giác,nó trả lời luôn mẹ con ko cho nghịch kéo đứt tay,con ko làm được.Nếu bảo nó cầm bút chia ra thì nó làm được.Các bác đọc xem có rút tý KNo nào ko nhé.  

Năm ngoái, các cháu em đều đỗ vào Am cấp 2, trừ 1 cháu, mọi người kêu nó được chiều quá. Nhưng không phải thế, nhà bác đó có điều kiện, đi du lịch đâu cũng cho con đi trong ngoài nước đủ cả, con thích học gì cũng cho học, bố mẹ cũng sống như vậy mà.
Tóm lại là nên cho con sống dưới mức kinh tế nhà mình một chút thì mới nên người.
Em đọc cuốn Giúp con đi tới thành công - trên blog của em - thấy rất hay. Nói chung là sách giáo dục con của Trung Quốc có nhiều điểm phù hợp với Việt Nam.
Em cũng thấy cuốn Bí quyết để con sống vui vẻ và hạnh phúc cũng rất hay, cách giáo dục nhẹ nhàng đơn giản. 

Mẹ Laida nói đến việc này khiến mình nhớ đến 1 trong số các nguyên tắc mà mình luôn thực hiện theo : khuyến khích con phải tìm ra một giải pháp thay thế. Không phải chỉ trong học tập đâu, mà ngay cả với cuộc sống hằng ngày nữa, rất giúp ích cho việc rèn luyện khả năng tư duy và sáng tạo của con.

Một ví dụ nhỏ nhé :
- Con : Mami ơi, bún trơn & dài quá, con không gắp bằng đũa được được.
- Mẹ : Vậy làm sao bây giờ ? Mami cũng không biết.
- Con : Vậy ăn bằng muỗng nhé?
Một lát sau
- Con : Mami ơi vẫn không xúc được, cọng bún dài quá.
- Mẹ : Vậy làm sao cho nó ngắn lại nhỉ ?
- Con : Con lấy kéo cắt nó ra nghe?
- Mẹ : Mẹ cũng không biết nữa, con cứ thử xem sao
Một lát sau :
- Con : Mẹ ơi, con ăn hết chén bún rồi

(Lưu ý : Cho con dùng kéo thủ công & đảm bảo là nước bún không quá nóng)  

À, mình cũng muốn chia sẻ thêm một chút về chuyện dạy con học. Mình thấy cần thiết phải tạo cho con thói quen đến giờ là ngồi vào bàn học. Điều này sẽ giúp con có thói quen học tập nghiêm túc. Mình tạo thói quen bằng cách này:

1) Bố mẹ cùng thảo luận và vạch ra thời gian biểu trong ngày cho con.
2) Hai mẹ con cùng làm một cái khung treo thời gian biểu rất đẹp. Khung làm bằng tấm mousse xốp. Màu và hình khung tùy con quyết định. Trong khi làm mẹ giải thích cho con thế nào là thời gian biểu. Lúc tô màu từng phần của thời gian biểu, mẹ nhân tiên giải thích luôn công việc đó là việc gì (ví dụ : với môn toán mẹ nói "đây là trò chơi với mấy chữ số ! Khi học cái này, con có thể hóa phép cho xuất hiện hay biến mất mấy cái que tính ! Còn nhiều cái hay hơn nữa !"
3) Treo thời khóa biểu ở góc con thích, gần bàn học.
4) Để chuông đồng hồ reng nhắc nhở con đến giờ học
5) Trước giờ học 10 phút là đã báo trước sắp đến giờ học để con chuẩn bị tinh thần sẽ ngưng chơi khi chuông đồng hồ reng.
6) Trước khi học 2 mẹ con/cha con cùng xem thời gian biểu xem hôm nay học môn gì.
7) Duy trì việc đó mỗi ngày. Khi con ốm hay mệt hay nhà có việc gì thì học ít một tí. Hạn chế bỏ buổi.
8) Thời gian biểu cũng nên bao gồm việc học và chơi xen kẻ. Các trò chơi là những trò giúp bé học thêm

Lúc đầu sẽ có một chút khó khăn vì bé chưa quen, nhưng mình nên kiên nhẫn.

Hi hi, không biết như vậy có "quân đội" quá không nhỉ ? Con mình 5 tuổi và sẽ vào lớp 1 năm sau. 

À gặp được bác hay đọc sách rồi,bác nào chưa đọc "Hai số phận" thì ra ngay các hàng sách mua ngay về đọc,bác nào đọc rồi ta thảo luận về ý chí kiên cường,quả cảm,hiếu học ,biết nhiều ngoại ngữ của thằng bé người Ba lan sau thế chiến thứ nhất.

@ Bác G&B con bác lớp 3 thì cho Đọc,hoặc nghe mẹ đọc tốt hơn truyện "kinh điển" là "Những tấm lòng cao cả" của Edmondo de Amicis (ý),trong đó có nhiều câu chuỵện nhỏ.Nổi lên là truyện đọc hàng tháng:"Từ mạch Anpenio đến mạch Andets" đọc mỗi ngày 5 trang thôi,mai ngoan đọc tiếp,xen vào giữa những lần đọc là bơm...sao lại có những người khổ thế nhỉ...Sao lại có bạn yêu mẹ thế nhỉ...bạn ấy đi ròng rã mấy tháng trời...cuối cùng bạn ấy đã cứu được mẹ....
cuốn đó dạy nhân cách cho trẻ,tầm cuối cấp 1 mới nghe được.

@ Zinzin àh!
Cuốn toto chan người lớn đọc ngấm chứ trẻ con chỉ thấy đây là câu chuyện của 1 đứa con gái đi học,chứ ko thể nghĩ được sau Chiến tranh TG 2 có 1 ông tâm huyết suy nghĩ thay đổi cách gò cứng trẻ con như GD châu Á hiện nay.
Cuốn"Hai số phận" em đọc rất nhiều lần,nó mang rất nhiều giá trị...bác quên thì đọc lại để cùng bình luận... 

Truyện Nhà và Gạo nghe quen quen. Em search trên mạng cũng có đây này http://music.vietfun.com/trview.php?cat=11&ID=3148
Em cũng đọc truyện này rồi. Mai sẽ đọc cho Ổi nghe. Chắc chắn sẽ có tác động đến Ổi lắm. Cám ơn bác laida nữa nhé. Em nghĩ những câu chuyện như thế này, bé có thể nhớ, có thể không nhưng nó dần hình thành trong bé về nhân sinh quan, về tình yêu thương. Trẻ con bây giờ, nhất là ở Nhật, toàn xem truyện tranh và phim hoạt hình vớ vẩn, ít tính nhân văn, phải chú ý cho chúng nó đọc những sách như thế này mới được. "Những tấm lòng cao cả" là truyện nằm lòng của em, bây giờ đã có mặt trong tủ sách của Ổi, em cũng nghĩ như bác laida, tầm lớp 3-4 đọc là vừa. Hiện giờ hàng tối bố đọc cho Ổi nghe truyện Dế mèn phiêu lưu ký. Giai đoạn này các con đang rất quan tâm đến thế giới sinh vật, côn trùng. Đầu óc tưởng tượng cực kỳ phong phú. Em thấy truyện phải đọc đúng thời kỳ thì mới cảm nhận trọn vẹn. Ngày xưa em lớp 8 mới đọc Dế mèn phiêu lưu ký với 2 vạn dặm dưới đáy biển, sau khi đã đọc tiểu thuyết tình iu...hihi...thấy chán òm.  

Hôm nay con trai em đi học lớp 1. Buổi đầu tiên thật ấn tượng.Em ko chọn trường cũng chẳng tìm hiểu chọn cô.Trường Dịch Vọng B,cô Quỳnh Anh.
Điều đáng quí là cô rất niềm nở,chân thành.Lớp vắng,45 bạn có 30 nam và 15 nữ....?
Các bác tỉnh khác đừng ngạc nhiên,vì ở HN các lớp chọn,trường điểm bao giờ cũng là 59 cháu.( qui định ko được lên đến con số hàng chục là 6)
Chữ cô viết trên bảng rất đẹp.Buổi lễ đón con vào lớp 1 của trường cũng thật ấn tượng,ít các tiết mục văn nghệ,ko có diễn văn,báo cáo thành tích mà thày hiệu trưởng chơi đọc tên lớp nào h/s lớp đó đọc tên cô giáo mới.hoặc h/s lớp đó vỗ tay nhằm tập trung chú ý và phản xạ,tạo hứng thú cho con.Rất đơn giản thày công nhận các con kể từ hôm nay là học sinh lớp 1 của trường.
Lần đầu tiên em cho con học trường công ,em thấy hài lòng.Trường rất rộng,CSVC tốt có các phòng ngoại khóa riêng,phòng thể thao là sân bóng chuyền trong nhà,sàn gỗ.
Mới đến buổi đầu tiên chưa đóng góp gì,các cháu đã được tặng 1 cuốn vở 1 chiếc mũ của trường,1 hộp sữa do vinamilk tặng.
Khác hẳn DTD 1 tờ đơn đăng ký dự thi 20k,kiếm tiền trên từng cây số.Cô giáo ở bộ phận tiếp đón thu ngân mặt lạnh như bom.
Em kỹ tính nhưng hôm nay thấy rất vui vì con đã theo học trường này.
Các bác thân mến!
Hôm qua em ra hiệu sách của NXBGD mua được mấy cuốn sách hay trong đó có:
-Vui học tiếng Anh qua các mẩu chuyện kể-12k dạng sách chơi mà học TA của các bé tầm tuổi như con chúng mình.
- Cuốn từ điển toán ANH-Việt gì đó khoảng 28,5k em thấy hay,tầm cuối cấp 1 ,khá TA là xem được.Nhưng hôm qua em đi chơi quên ko mang tiền nên mai em mới quay lại mua.
-Có bộ Sự tích..các thứ chổi,dưa hấu,chim quốc,động Từ thức..mỗi cuốn 5k,nội dung tốt,và chữ to như hạt đậu xanh.Các con sắp và đã vào lớp 1 đều xem được.Bổ xung vốn từ tốt.

Em có hỏi giúp các bác địa chỉ các cửa hàng sách của nhà XBGD tại HN:

-187 Giảng võ
-232 Tây sơn
-25 Hàn thuyên
-32e Kim mã ( cổng công viên Thủ lệ)
-67b Cửa Bắc

Các bác lưu ý trong các cửa hàng này vẫn bán các sách của NXB khác nên khi mua phải xem kỹ.Em rất khó tính về nội dung,em cảm thấy NXBGD là sài được,sách mang tính GD, hơn nữa giá rẻ.NXB Kim Đồng phong phú về đầu sách truyện,nhưng nội dung có phần ko ổn,biên soạn ko kỹ,cắt xén tùy tiện...

@Mẹ Mit ah!
Trẻ con chẳng thích gì lâu,cứ xem đi xem lại,thỉnh thoảng ta mới cho xem đĩa mới.Có bố mẹ càng tốt,thấy hay thì Bơm.. rồi Chip và Dell tính Xấu thì ta chê.. lúc nào ta thích ta nhắc lại.Trong cuộc sống hằng ngày cái gì phù hợp với ngữ cảnh ta nhắc lại những câu đó.Con em hôm qua bu cửa sổ nhìn sang hàng xóm tự dưng gào lên:"one for you and one for me" rất đúng ngữ điệu.
Giới thiệu cùng các bác,mẹ Mit đến nhà em cop phim hóa ra em với bác ấy cùng ngành,chồng em với chồng bác ấy đồng môn hội hè thường xuyên.Hóa ra toàn người quen.Thật vui.

@Bác mẹ haicongchua,con em học mẫu giáo có mấy tháng,nên em cho con đi giao lưu 8 buổi câu lạc bộ tháng 4 và 5.Không thi nên ko biết lệ phí thi 80k.Xã nhà em đi ở sân trường thấy có người cầm cái tờ quảng bá hình ảnh trường nên hỏi,người ta chỉ vào VF,xã em ngây thơ vào xin,thấy quả bom quát 20k,thì ra tờ đó cho kèm cái đơn đăng ký kia.Nhớ lời vợ dặn ko cho con thi nên đi giật lùi ra cửa .
Em rất biết trường này,làm hàng cực tốt.Nhưng bản chất là tiền.Khai thác triệt để và đủ kiểu.Nhưng có cái này làm em bức xúc nhất là trong năm thì dạy các cháu chính khóa hết tháng 5,đón câu lạc bộ tuổi thơ vào từ tháng 4 các thứ 7,đến hết tháng 5 các con CLB đi học cả ngày,thi cử xong gọi ngay đám đang nghỉ hè đi học.thực hiện khẩu hiệu:"KHÔNG CHO ĐẤT NGHỈ, KHÔNG NGỪNG TAY TA" Hồi trước cu lớn nhà em học ở đó 15-7 con đã phải đi học.tức quá em viết thư có ký hẳn hoi gửi thày Hoãn làm GĐ sở GDHN có ích gì đâu.ko hồi âm,Con vẫn phải đi năm nào cũng thế.Ừ cháu nào gia đình y/c đã đành,chứ con nhà em thích nghỉ hết tháng 8.
Giỏi làm hàng,hâm nóng thi cử,bố mẹ cứ vui vẻ rút tiền mà tự hào: ối đưa muốn đóng chả được,nên mới có hiện tượng bom di động thế chứ.

@devameo: về việc cho con chơi sách, theo kinh nghiệm xương máu của mình thì mình thấy thế này. Để bé thích quyển đó và duy trì được ý thích, thì mẹ phải có chuẩn bị kỹ càng trước khi đưa ra cho bé. Trong bộ sách có bài khó có bài dễ. Có bài có vẻ bé sẽ thích, có bài có vẻ bé sẽ ko thích. Mẹ đọc trước chọn một bài hấp dẫn nhất để bắt đầu. Ko nhất thiết phải đi lần lượt. Lần đầu tiên bắt đầu phải thật hấp dẫn và mẹ chủ động kết thúc trước khi con chán.
Sách có tên là Trò chơi, nên mình biến nội dung cứng nhắc của yêu cầu bài thành một trò chơi mẹ làm đạo diễn. Ví dụ: trong quyển tưởng tượng đó, có bài là: Các con vật trong tranh này được ghép từ những con vật nào? Bé hãy tưởng tượng tiếp chuyện gì sẽ xảy ra trong rừng. Nếu đọc lên như vậy thì rất chán. Mình bắt đầu từ một hình ảnh rất phụ trong tranh là Mụ phù thủy cưỡi chổi: Trong rừng sâu xanh thẳm có bao nhiêu loài động vật con biết không? con kể ra một lô xích xông. Mẹ bảo: một hôm, mụ phù thủy độc ác hóa phép cho các con vật chân của con nọ thì cắm vào đầu con kia, xong mụ sung sướng cưỡi chổi bay vù đi mất (con mình rất khoái ý này, cười sằng sặc: một bắt đầu suôn sẻ). Sáng hôm sau, các con vật ngủ dậy, cãi nhau loạn hết cả lên, Ổi xem, con Sư tử sẽ nói gì: ối sao người tôi lại thế này, người của ai đây? Ổi nói luôn: người của Gorila....chân thì thế nào thế này: Cứ thế....Về chuyện tưởng tượng: Chà: đầu sử tử bảo: ta thèm thịt quá, đi săn mồi ăn thịt thôi, nhưng chân Gorila lại cứ leo lên cây để hái quả, chẳng có thịt mà ăn...Ổi há hốc mồm ra nghe rồi cười, rồi tiếp theo, Ổi giành phần nói: Con cú mèo có cánh dơi, đêm đến dơi bảo: mỏi cánh quá, muốn đi ngủ thôi, còn cú mèo mắt lại mở chẳng chịu ngủ gì cả...vì cú mèo thức buổi đêm...cứ thế... rất vui... Một bức tranh hai mẹ con nói cả nửa tiếng không hết.

Chuyện củ quả: bé xem hình vẽ xem các thứ trong tranh làm từ rau củ gì? Nếu chỉ vậy thì bé chỉ vào nói 2 phút là hết, mà cũng chán òm. Mẹ sáng tác: Một hôm, lúc Ổi đi ngủ, cả nhà đi ngủ, rau quả trong tủ lạnh rủ nhau đi chơi một chuyến thật xa. Nhưng muốn đi chơi xa thì phải có oto, tàu thuyền chứ. Thế là cả bọn bảo: mình làm luôn oto từ chúng mình. Cái oto đầu tiên do củ khoai lang đề xuất. Hihi...Ổi khoái. Ai lái oto bây giờ: hành tây xung phong...(hình vẽ là củ hành tây ngồi lái oto khoai lang)...cứ thế...Ổi tiếp tục sáng tác câu chuyện. Hết chuyện rồi Ổi còn bảo: mai mẹ cho con củ cà rốt để con làm máy bay (trong tranh ko có máy bay), con nghĩ lá rau muống sẽ làm cánh. Hihi...Rồi trước lúc đi ngủ, Ổi hé mở tủ lạnh nhòm vào xong ra thì thầm với mẹ: Con thấy bọn rau củ đang chuẩn bị đi chơi hay sao ấy (nó biết là nó đang bịa, nhưng nó thích thế), Hành tây đang bóc vỏ áo ra làm cánh, biến thành helicopter...Hihi...mẹ bảo: con giả vờ nói to lên: Ổi đi ngủ thôi, để bọn nó tưởng thật mà tiếp tục. Ổi nói to theo,...haha...rất vui.

Túm lại: mình thấy mẹ phải đầu tư chất xám, thời gian vào đó, thì tình hình sẽ khác hẳn. Mình nghĩ không cần bé phải làm hết các bài trong sách, mỗi sách chỉ cần vài bài bé thích, và bé làm tốt là hiệu quả rồi. Có một số bài không phù hợp lứa tuổi, dễ quá hoặc khó quá thì bỏ qua cũng được.

À, chị laida: hôm nọ em đọc truyện Tìm mẹ cho Ổi. Giữa chừng thì Ổi khóc, một lúc sau thì mẹ cũng khóc theo...Chỉ cần một câu: mặt người con gái buồn như mặt người mẹ, tiếng nói dịu êm như tiếng người mẹ...cũng làm Ổi khóc. Hay là chi tiết: Em bảo anh: để dành cho mẹ một miếng gan phần mẹ - khóc. Em nghĩ câu chuyện này cực kỳ giá trị. Không chỉ với mẹ mà còn là tình anh em đùm bọc nữa. Ai có truyện gì hay lại chia sẻ tiếp nhé.  
















































 

















Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Ra công viên xem Tây dạy con

http://www.webtretho.com/forum/f26/ra-cong-vien-xem-tay-day-con-896874/
Rèn con từ nhỏ, kiên trì, lắng nghe, nghiêm khắc và làm bạn với con
Lòng kiên trì của mẹ Tây với con có lẽ mẹ Việt phải chào thua. Nhiều mẹ Việt băn khoăn tự hỏi làm sao để 'không nổi khùng khi chơi với con', làm sao để không nổi cáu khi dạy con học. Trái lại, mẹ Tây là những người bạn thực sự của con. Mẹ Tây có thể ngồi chơi xúc cát với con, thậm chí, cả với trẻ mới gặp lần đầu đến cả 1 - 2 giờ đồng hồ. Nếu bé có hành động chưa đúng, mẹ nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên quyết nói ¨No! No!¨ (không được) cho đến khi nào trẻ dừng hành động sai trái của mình. Đặc biệt, mẹ ¨Tây¨ cực kỳ kiên nhẫn lắng nghe những thắc mắc của trẻ và ¨miệt mài¨ giải thích cho những câu hỏi ¨tại sao không¨ của bé mà không hề nổi nóng. Rất nhiều ngày ra công viên, tôi chưa một lần thấy mẹ Tây quát mắng, nặng lời với con. Ngay từ khi còn rất nhỏ, chỉ vài tháng tuổi, bé đã được bố mẹ cho ra công viên chơi cùng các bạn. Với bé dưới 3 tuổi, bố mẹ theo sát từng cử chỉ, hành động của con, từ ¨No! No!¨ luôn được họ sử dụng để uốn nắn bé và kèm sau đó là lời giải thích cho lý do ¨No! No!¨ ấy. Ra công viên, tất cả đồ chơi đều là của chung! Những câu như : ¨Con chơi chung với bạn đi¨, ¨Con giúp bạn xúc cát đi¨, ¨Con cảm ơn bạn đi¨… luôn được mẹ Tây sử dụng. Chính vì được kèm cặp từ nhỏ như vậy nên đến khi các bé ngoài 3 tuổi, bố mẹ hầu như không phải lo lắng gì khi để chúng tự chơi với bạn. Đây cũng có thể là một lý do khiến người Tây làm việc theo nhóm tốt hơn người Việt. Chuyện của trẻ con để trẻ con tự giải quyết! Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa cách dạy con của ¨Tây¨ và của người Việt. Nếu mỗi khi trẻ Việt khóc đòi đồ chơi của ai đó thì ông, bà hoặc bố mẹ hay người trông bé sẵn sàng hỏi mượn cho bé. Với bé ¨Tây¨, điều này khác hoàn toàn, bé phải tự hỏi mượn bạn, bạn không cho mượn, bé phải ¨chấp nhận¨, không được khóc lóc, mè nheo. Bé tuyệt đối không được đòi, tranh đồ chơi của bạn. Khi mượn, chơi xong hoặc bạn về, bé đưa trả bạn một cách tự nguyện, vui vẻ, thậm chí còn giúp bạn thu dọn đồ chơi. Người lớn hầu như không can thiệp vào chuyện của trẻ khi có những cãi cọ, tranh giành nho nhỏ, họ để cho chúng tự tìm cách hòa giải với nhau. Hào phóng lời khen với trẻ! Nếu như một số ông bố, bà mẹ Việt sợ rằng khen nhiều con sẽ kiêu căng, sợ con không có ý chí phấn đấu nên ¨hà tiện¨ lời khen với con, thậm chí còn dùng cách ¨khích tướng¨ bằng cách chê bai để trẻ ¨bực mình¨ mà phấn đấu vươn lên thì các ông bố, bà mẹ ¨Tây¨ lại cực kỳ ¨hào phóng¨ lời khen với trẻ. Chỉ cần trẻ làm được một việc gì đó cho dù rất nhỏ cũng nhận được câu ¨rất tốt¨, ¨rất giỏi¨, ¨rất ngoan¨. Trẻ luôn được khích lệ để làm việc tốt. Ngược lại, trẻ cũng bị nhắc nhở, phê bình nghiêm khắc khi có hành động chưa đúng dù cũng rất nhỏ. Nhìn những khuôn mặt vui vẻ của trẻ mỗi khi được khích lệ, tôi chợt nghĩ rằng, có lẽ cách của mẹ ¨Tây¨ hiệu quả hơn cách ¨khích tướng kiểu chê bai¨ của một số ông bố, bà mẹ Việt. Bởi rằng, trẻ Việt không phải là những ¨ông tướng Tàu¨ thời xưa để có thể nung nấu ý chí, vượt khó khăn, phấn đấu vươn lên để ¨rửa nhục¨. Những lời nhiếc mắng, chê bai nặng lời của bố mẹ đôi khi còn làm tổn thương nặng nề tâm hồn trẻ thơ, làm nhụt ý chí của trẻ, thậm chí, ám ảnh trẻ lâu dài. Nhìn sự ân cần, kiên nhẫn, tỉ mỉ dạy con của họ, tôi thấy rằng, quả thật, kỹ năng giáo dục trẻ của tôi còn ¨thiếu¨ và ¨yếu¨. Tôi đã hiểu, tại sao trẻ ¨Tây¨ ngoan thế! Tất cả chỉ bởi vì chúng nhận được một sự giáo dục tốt từ nhỏ, từ chính bố mẹ chúng. Giá như tôi cũng như nhiều bà mẹ Việt khác cũng có được sự kiên trì, nhẫn nại với con, luôn dịu dàng với con, luôn là bạn của con, giành nhiều thời gian hơn để hiểu tâm lý con và bớt nóng nảy hơn trong chăm sóc, dạy dỗ con. * Nguyên An (Tây Ban Nha) Mình thì công nhận Tây nó dạy con tính tự lập rất cao, bố mẹ k có chuyện làm hộ cho con chỉ bởi vì mình làm cho nhanh, họ có thể kiên nhẫn đứng chờ thằng bé 3t cố gắng mang giầy vào chân dù lúng túng, chậm chạm, k môt tiếng thúc giục hay khó chịu dù liên tục đưa tay nhìn đồng hồ. Chuyện ăn uống cũng vậy, họ k ép con ăn nhồi ăn nhét, rồi phiền lòng khi con hàng xóm béo mập tròn quay mà con mình gầy hơn, bố mẹ Việt luôn miệng than thở con mình gầy còi và ép con ăn bằng mọi giá dù bữa ăn giống như cực hình, con khóc, bố mẹ phải làm trò hề cho con ăn... mà trong khi con mình cân nặng đủ chuẩn, chỉ là còi hơn cái thằng Sumo bên cạnh nhà hàng xóm thôi. Mình cũng k hiểu sao bây giờ nhiều trẻ béo mập phục phịch, thử tưởng tượng nếu mình cũng béo mập như thế thì mình mêt mỏi cỡ nào? vậy mà bố mẹ vẫn ra sức cho con ăn và lại toàn những món nhanh mập như gà rán, phô mai, xúc xích....trong khi gần nhà mình có 2 vợ chồng Tây có 2 đứa con, mà nhìn chúng k hề béo mập chút nào, nếu so ra với bọn trẻ con trong khu đó thì phải gọi là gầy, cân nặng của thằng bé đúng vừa chuẩn theo dộ tuổi, hỏi cô giúp việc thì cô nói bố mẹ chúng cho ăn vừa phải để k bị béo phì. Tuy vậy cái chuyện sống ở VN mà bỏ mặc chúng tự chơi trong công viên hay khu phố để bố mẹ uống cà phê tán gẫu như nước ngoài thì k được, vì ở VN chẳng có gì đảm bảo, lúc nào cũng rình rập đủ thứ nguy hiểm: kim tiêm, dây điện hở, hố ga, lừa đảo, bắt cóc....và nếu có chuyện gì xảy ra cũng đừng mong cành sát VN có trách nhiệm. Trong khi ở nước ngoài thì công viên sạch đẹp an toàn, an ninh đảm bảo thì để con tự chơi k trônng chừng thì được. Em thấy rất nhiều bố, mẹ, ông, bà có câu cửa miệng dỗ dành mỗi khi con ăn vạ, khóc lóc là : "bố/mẹ yêu con" , "ông/bà yêu cháu", "con/cháu nhín đi, bố/mẹ/ông/bà yêu, mua cho cái này cái kia.." Riêng em em chưa bao giờ dùng những câu như thế, nhiều người bảo em ko tình cảm với con, nhưng những câu thương yêu em để dành lúc khác, lúc nằm chơi lúc ôm ấp con. Còn những lúc con khóc ăn vạ, đòi hỏi, hay không chịu ăn thì em chỉ bảo "con nín đi" , cùng lắm là bế lên vỗ về chứ không bao giờ em yêu với chả nịnh cả. Ngoài ra mỗi khi bé nghịch ngợm mà đau, người Việt mình hay có kiểu "đánh chừa" , đánh chừa hết cái này cái kia, cho bé vừa lòng. Em thấy điều này cực kì sai lầm. Nếu bé đau mẹ nên dỗ bé cho bé quên đi, nhưng ngay sau đó phải dạy bé, con thấy đau như thế thì lần sau con đừng thế này thế kia nữa nhé .. chứ không nên "đánh chừa" một cách vô lý như thế, lâu dần sẽ tạo thói quen suy nghĩ và hành động không đúng cho bé. Mình có anh bạn tây cũng kể là con anh ấy chưa đầy 2 tuổi nhưng cũng tự xúc. Mặc dù sau bữa ăn t hì xung quanh chỗ ngồi của bé như một bãi chiến trường, và hai vợ chồng phải bỏ thời gian lau chùi, dọn dẹp rất mệt, mệt hơn là ngồi đút cho bé ăn n hiều. Nhưng họ vẫn để cho bé tự xúc. Thật đáng học tập. có lần mình ở Khách sạn, gặp hai mẹ con bạn Tây đi trong sân, đức con chừng hơn hai tuổi, tự đi bộ bên cạnh mẹ, chẳng may vấp ngã xuống, đứa bé khóc, mẹ Tây đứng bên cạnh nói đại ý là: con đứng lên đi, con tự ngã mà, đứng dậy thôi cô bé. Đứa bé như biết là sẽ ko đc mẹ đỡ dậy, tự đứng lên. Vậy đấy nếu trong Th như thế này là mẹ Vn hay Bà VN thì: ối mẹ thương ( bà thương ) đứa bé càng khóc to hơn. Đánh chừa cái đất này làm đau con này..... Hihi Học Tây đi các mẹ ơi Giáo dục trẻ cần sự thống nhất của cả gia đình. Ở VN rất khó dạy trẻ tự lập
khi chính bố mẹ của trẻ cũng không hề tự lập. Kiểu sống chung đại gia đình không thể tạo ra một nền giáo dục tự lập cho trẻ được. Mà nếu như gia đình chỉ có vợ chồng, cũng rất khó nếu người chồng không chung quan điểm dạy con với vợ Thực ra thì cái gì cũng có điểm hay và điểm dở. Các bạn có biết ở nước ngoài, có những nước dân số xuống thấp vì các gia đình không muốn có con, nên các bà mẹ khuyến khích ở nhà có em bé, và hưởng chế độ rất tốt. chả ở đâu xa, ngay như ở Nhật, khi có con, bà mẹ được phép nghỉ ở nhà 2 năm để take care baby và sau đó vẫn quay lại chỗ cũ để đi làm. 2 năm đầu đời đó cực quan trọng để uốn nắn trẻ. tại VN, chúng ta chỉ có 4 months, sau đó là đâm đầu vào công việc. Nhà nào may mắn thì nhờ được ông bà trông nom. Không thì phải nhờ oshin. Vậy thì, để giáo dục được lý tưởng như Tây, chắc khó đấy. Mình đã từng sống ở Úc 1 thời gian, các bà mẹ rất kiên nhẫn với con, đúng thế, vì họ có thời gian, trong khi, mình không nghĩ là working mother ở VN, sau khi tiêu ít nhất là 8 tiếng ở văn phòng (đấy là đối với các mẹ có công việc nhẹ nhàng, chứ các mẹ đi làm thuê thì có khi kiệt sức 10 tiếng ấy chứ). Sau khi về nhà, lại phải làm vợ tôi, lo cơm nước, nấu ăn hầu hạ chồng con, rồi rửa ráy, rồi kèm con học, dạy con ngoan... Mình nghĩ, chả ai có thể kiên nhẫn đựoc lâu. Nếu có, thì chắc là chỉ vào weekends, hoặc khi tâm trạng đang tốt. Mình cũng là người tạo tự lập cho con, vì mình đã sống ở nước ngoài 1 thời gian. Nhưng cũng phải khi con 4 tuổi mới tách khỏi ông bà để ở riêng được. con mình bây giờ cũng tự lập. sáng tự vệ sinh cá nhân, tự pha sữa (mặc dù pha xong thì đổ choe choét ra nhà), tự ăn sáng, mặc quần áo và đi học. Tuy nhiên, mình nói thật là mình vẫn thua tây, mình không đủ kiên nhẫn để trả lời hết các câu hỏi tại sao của con. Giải thích đến tận cùng kiệt như Tây. Vẫn theo kiểu: Kiểu nó phải thế để cho nhanh mà còn làm việc khác (vì vẫn phải tha việc về nhà làm tối :() Vậy thì, các bà mẹ Việt Nam ơi, tùy mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh các mẹ ạ. Cũng đừng lý tưởng hóa các bạn Tây quá. Mình nghĩ, quả 2 tuổi con nhà mình, ngã trầy đầu gối, mà mẹ đứng cạnh bảo con đứng lên đi, thì mình vẫn thấy xót xa trong lòng. Mình vẫn muốn ôm bé dậy. Cho nên, mình vẫn yêu cái cách nũng nịu của VN (ít thôi nhé) hơn là các bạn Tây, các bạn ấy tự lập quá, nên chỉ cần khoảng 8 tuổi thôi, bố mẹ muốn vào phòng con là phải gõ cửa xin phép. Dạy con nóng quá, mà nhỡ đét vào đít nó, nó gọi cảnh sát đến đấy. Mình quả thật, thấy thế không ổn. Cũng tùy nước thôi bạn ạ. Ở Mỹ có 6 tuần thôi, 8 tuần nếu đẻ mổ. Việc có người giúp việc là xa xỉ. Ai mà có ông bà sang giúp là sướng như tiên. Mình đi làm khi con chưa được 8 tuần tuổi. Bé nhà mình giờ chưa được 2t, 2 bố mẹ đi làm full time, tối về chăm con. Con mình rất ít ốm vặt, lúc nào cũng tươi tỉnh. Mọi người chơi với con mình ai cũng vẫn khen ngoan, tự lập. 2 vợ chồng chỉ đọc sách và theo lời bác sĩ. Tuy nhiên mình thường xuyên bị gia đình cô chú bác bên VN chê vì tội không chăm con, con ngã cũng kệ, con leo trèo cũng để nó leo. Đến khi cháu mình hỏi: cô ơi cô làm thế nào mà bảo no 1 cái em dừng ngay lại thế, thì được mọi người giải thích là vì em ngoan Nhưng mình cũng nghĩ như Haneul, phải có 1 xã hội, 1 hệ thống để giúp đỡ, bổ sung cho việc mình dạy con. Ví dụ đơn giản mọi người lịch sự, ngăn nắp, quy củ tất em bé sẽ noi gương. Khi mình bảo không không có ai chen vào bênh khiến cho em bé hiểu rất nhanh không mè nheo được. Vì thế sẽ còn là chuyện dài kỳ ở Việt Nam khi tất cả mọi người còn cứ thích xen vào chuyện dạy con của người khác, và luôn yêu cầu con làm những thứ bản thân mình còn không làm được: ngăn nắp, tự lập, có ý thức với xã hội. Mình không ở Châu Âu nên không dám khẳng định, nhưng Tây ở Mỹ thì nhiều thứ bạn nói không chính xác. Con nào cũng là con, Tây họ cũng không thương con ít hơn mình đâu, không có chuyện con Tây 18t thì bố mẹ không phải nuôi. Bố mẹ khuyến khích con tự đi làm, tự kiếm tiền tiêu vặt từ sớm, nhưng bố mẹ không quẳng con ra đường khi con 18t, vẫn phải chăm lo đầy đủ. Bạn thử hỏi quỹ giáo dục bố mẹ dành cho con đi học đại học ở Mỹ có phổ biến không (nhà mình khi con 1t là phải làm rồi). Con cái được khuyến khích cố gắng tự lo cho mình, nhưng bố mẹ vẫn giúp đỡ nếu có điều kiện. Cũng chẳng thiếu chuyện bố mẹ giúp đỡ con cái làm đám cưới, mua nhà, hay khi con gặp vấn đề thì cửa nhà vẫn luôn rộng mở cho con. Có 1 điều khác là bố mẹ Tây đa phần không trông chờ con nuôi mình. Chuyện ở riêng nói cho cùng là do đôi bên đều muốn. Bố mẹ cũng thoải mái, con cái cũng thoải mái, nhiều cụ già rồi mời về ở với con không thích ấy chứ. Ở bên này mà cứ ở nhà với bố mẹ suốt thì sẽ bị coi là thiếu tự lập, anh nào cô nào dám hẹn hò với người như vậy. 1 số bạn nói chuyện bố mẹ vào phòng con phải gõ cửa hay xin phép là lạnh lùng, không tình cảm. Mình cho rằng các bạn chưa hiểu ý nghĩa thực sự của việc làm ấy. Ở đây bố mẹ thể hiện cho con hiểu rằng bố mẹ tôn trọng con, cư xử với con như 1 người lớn. Có như thế con mới học được phép lịch sự tôn trọng sự riêng tư của người khác. Còn bố mẹ cứ tự nhiên vào phòng con, đọc nhật ký của con thì dạy con làm sao về việc tôn trọng sự riêng tư của người lớn? Các mẹ bảo các mẹ không có thời gian vì đi làm 8 tiếng là nguỵ biện. Mình đi dạy, đi học, đi thực tập về nhà 9h tối nhưng hôm nào có mặt ở nhà sớm là mình nấu cơm cho con và con ăn xong, lau miệng là phải dọn bàn, quét nhà, đem chén bỏ vào chậu và sau đó dạy con viết tiếng Việt, sau đó tới bài tập ở nhà bằng tiếng Anh và đọc truyện đêm khuya cho chúng nghe. Cái này thuộc về tính của từng con người. Bạn bè ai cũng trách nếu quá mệt hãy nấu và bỏ đông rồi rã đông cho con ăn nhưng mình vẫn đi chợ và nấu không ăn đồ đông đặc. Chuyện để một bé 2 tuổi tự ngồi dậy mẹ nào thấy xót xa cũng đúng. Bản thân mình con té mình nói con ngồi dậy và khi con ngồi dậy xong , mình đi lại phía con và ẵm con lên lúc đó mới vỗ về, té đau không con, lần sau cẩn thận hơn bla bla... Phạt con cũng vậy, phạt cho thật nghiêm khắc đúng tội đúng người và sau đó con thông hiểu phải ôm con vào lòng vỗ về mẹ thương mẹ mới la, phạt chứ không để cho trẻ tự động làm những điều sai mà không la phạt. Tây phạt con, la con chứ không đánh như VN mình. Mẹ anh hùng VN thì vừa la to, vừa đánh tới tấp con xong, ân hận và sau đó chiều con kinh khủng để lấp cái ân hận đi bằng cách mua đồ chơi thật đắt tiền cho con mà không biết mình đã làm hư con. Không phải tất cả nhưng hầu như trong mọi trường hợp con hư là do bố mẹ hơn là do môi trường. Bố mẹ yêu thương con nhưng không có kĩ năng dạy con, không có cách thể hiện tình yêu thương phù hợp, không nhất quán giữa lời nói- yêu cầu và hành vi, và nhiều trường hợp do không có thời gian để ý tới con vì lý do này hay lý do khác. Con cái do mình đẻ ra thật, mình phải "hi sinh" nhiều thứ để nuôi dạy con thật nhưng không có nghĩa con cái là sở hữu của mình. Mà thật lòng thì mình không bao giờ nghĩ chuyện một người làm cha, làm mẹ dẹp bớt những nhu cầu cá nhân, hi sinh cơ hội thăng tiến trong nghề nghiệp, đêm hôm cặm cụi chăm sóc con,...là hi sinh cả. Có con là lựa chọn hoặc mình không lựa chọn nhưng nó tự nhiên đến. Mình có trách nhiệm xuất phát từ lý trí và tình cảm để làm trọn vẹn cái lựa chọn đó. Đó là cách sống, là cuộc đời mình chọn chứ không phải là "hi sinh" gì hết. Con cái không phải là gánh nặng của bố mẹ. Không có lý do gì để không tôn trọng con như một cá thể độc lập đáng được tôn trọng. Dù cá thể đó còn có nhiều hạn chế trong nhận thức và hành vi. Giống như khi ta trồng một cái cây, ngay từ khi còn nhỏ đã phải kiên trì, nhẫn nại, tỉ mẩn uốn nắn cái cây một cách nhất quán chứ không phải hôm nay vặn bên này, ngày mai quay bên khác hay đợi tới khi cây lớn thì uốn một thể. Lúc đó có thể đã muộn rồi. Chia sẻ cụ thể một chút, có nhiều biểu hiện tuy nhỏ nhưng lại cần thiết để thể hiện sự tôn trọng tính độc lập, khả năng tự quyết của con. 1. Chuyện mặc quần áo. Đang mùa hè, bé có thể đòi mặc váy mùa đông, đi tất. Nếu giải thích không được. Hãy cứ tôn trọng con, cho bé mặc đồ bé chọn. Thấy nóng bé sẽ tự đổi và sẽ rút được kinh nghiệm sâu sắc. 2. Chuyện con nhất định làm việc gì mà mình nghĩ con không làm được. Có mấy trường hợp sau xảy ra: a) Việc đó nguy hiểm thì nhất định không cho bé làm. Không đánh mắng nhưng nghiêm khắc yêu cầu bé không làm. Điểm mấu chốt là nhìn thẳng vào mắt bé, yêu cầu bé nhìn thẳng vào mắt mình khi nói chuyện. Giải thích cho bé biết lý do vì sao không được làm. Hứa hẹn khi bé lớn lên mình sẽ hướng dẫn bé cách làm. b) Việc không nguy hiểm cho bé thì cứ để bé làm. Bé loay hoay một lúc không làm được ắt sẽ hỏi. Ngay cả khi mình rất muốn giúp con, thay vì làm mà không nói hay nói " Để bố/ mẹ giúp con" hãy hỏi con" Bố/ mẹ giúp con có được không?!" / " Con có cần bố/ mẹ giúp không?". Như vậy con có cơ hội tự đưa ra quyết định của mình và cũng dần sẽ hiểu việc hỏi khi bản thân cần giúp đỡ thay vì ngồi một chỗ trông chờ và mặc nhiên nếu mình không làm được thì mọi người sẽ giúp. Bé không bé mãi, khi bé lớn gặp khó khăn mà chờ mãi không ai giúp sẽ dễ nảy sinh tâm lý tiêu cực như cảm thấy bị bỏ rơi. 3. Chuyện chọn đồ cho con. Khi mua đồ chơi, sách vở, quần áo,.....cho con nên dùng nhiều cơ hội đi cùng con và cho phép con lựa chọn những món đồ con thích. Cụ thể, mình đang cần mua cặp sách cho 2 bạn nhỏ, 1 bạn 4 tuổi và 1 bạn 2 tuổi sắp rưỡi. Mình đã đi xem xét cặp sách rồi, cơ bản đã kiểm tra và lựa được loại ok. Nhưng cuối tuần sẽ cho 2 con đi cùng để con lựa chọn một trong những cái mà mình đã thấy là ok. Như vậy là con được tự lựa chọn món đồ con thích ( thật ra mẹ đã kiểm soát và đương nhiên con không biết điều này, chỉ biết là mình được tự lựa chọn). Việc được tin tưởng và được tự làm việc này, việc kia sẽ khiến trẻ tự tin hơn nhiều. 4. Hàng ngày để trẻ tự lấy bát, thìa, đũa của mình. Tự lấy nước uống của mình. Nên mua cho trẻ một bộ đồ ăn an toàn để trẻ có thể tự lấy hay tự học xúc mà không sợ rơi vỡ. Thật ra cái bát thì quan trọng chứ cái thìa và đôi đũa mình thấy không quan trọng quá trong việc phải khác biệt. Có thể chỉ đúng với trẻ con nhà mình mà không đúng với trẻ con nhà khác là chúng phải ăn bằng đúng bát của chúng còn thìa, đũa thì thích dùng giống người lớn. 2 chị em, mỗi bạn 1 bộ bát khác màu nhau để không nhầm lẫn. Cốc, bình nước giống nhau nhưng khác màu để không nhầm lẫn. Mình không dạy nhưng khi đến tuổi, tự chúng thích làm việc thì tôn trọng chúng. Chúng thích tự lấy nước uống thì đưa cốc cho chúng tự lấy ( chấp nhận nước có thể rớt ra hay đổ ra nhà) chứ không lấy giúp. Nếu mà định lấy giúp là chúng sẽ giãy nảy lên và có khi bắt đền ngay. Việc "dạy" con, thực chất là việc bố mẹ phải tìm hiểu, nắm bắt cá tính của con, nắm bắt các giai đoạn phát triển của con, các nhu cầu, hành vi của con để bố mẹ học cách chấp nhận, uốn nắn, điều chỉnh ( bản thân và con), tôn trọng. Con đường học này ở Việt Nam không suôn sẻ vì thói quen và nếp nghĩ cũ, vì phương pháp yếu và thiếu, vì một môi trường văn hóa giật lùi, vì không có những nguyên tắc, kỷ luật, giá trị đạo đức vững chắc và được tôn trọng, bảo vệ,.....vì nhiều vấn đề khác nữa nên việc dạy con của các ông bố, bà mẹ sẽ vô cùng gian nan. Nhưng hi vọng không vì vậy mà những ai đã nghĩ ra được, đã nhận thức được vấn đề cũng như tầm quan trọng của việc nuôi dạy con khoa học sẽ từ bỏ nguyện vọng chính đáng của mình để biết đâu sẽ có lúc tiếc. Kỹ năng dạy con rất quan trọng, bố mẹ cần nên học. Mình đã từng đi học lớp này. và mình cũng nghĩ Haneul "Mà thật lòng thì mình không bao giờ nghĩ chuyện một người làm cha, làm mẹ dẹp bớt những nhu cầu cá nhân, hi sinh cơ hội thăng tiến trong nghề nghiệp, đêm hôm cặm cụi chăm sóc con,...là hi sinh cả" Minh có cuốn How to have a happy child bằng tiếng Anh nhưng mình cũng vừa mua cuốn này dịch ra tiếng Việt của BS Nguuyễn Hữu Vĩnh tại shop mẹ và Bé Võ Thi Sáu SG sách này thuộc dạng best selling các mẹ nên tìm đọc để hiểu thêm cá tính của con, và dạy con như thế nào và mình góp phần như thế nào tạo nên hạnh phúc cho con.
Chỉnh sửa lần cuối bởi Liên ròm ; 19/08/2011 vào lúc 04:31 PM. Đậm: Em đồng tình với chị Liên ròm ở điểm này. Việc nóng giận với con, trong đại đa số trường hợp chúng ta đừng nên đổ do hoàn cảnh. Nên tự bản thân mình nhìn nhận lại nguồn cơn của cơn giận từ đâu để điều chỉnh ( điều này rất khó đấy). Em là một người cực kỳ nóng tính và luôn được hoàn cảnh nuông chiều theo ý thích. Nhưng việc làm mẹ giúp em tự nhận thức và điều chỉnh bản thân rất nhiều. Em không muốn con em bị ảnh hưởng tiêu cực từ cơn nóng giận của mẹ, cụ thể không muốn con mình sẽ như sau: - Học mẹ sự nóng giận y hệt. - Trở nên nhút nhát, e sợ vì những cơn nóng giận của mẹ. Khả năng dẫn đến việc mất tự tin và dễ bị đàn áp khi ra ngoài xã hội. - Phản ứng ngấm ngầm, không phục, không chống đối ra mặt ngay lập tức nhưng âm ỉ trong lòng sẽ có ngày bùng phát. Bởi vậy, không có cách nào khác ngoài cách tự bản thân mình phải điều chỉnh mình. Nhìn vào hậu quả từ phản ứng, thói quen, phương pháp của mình để biết sợ mà thay đổi. Không bao giờ đổ lỗi cơn nóng giận của mình là do hoàn cảnh. Hầu như luôn luôn là do mình. Đừng đổ lỗi do hoàn cảnh để thỏa hiệp với bản thân. Chuyện này em trao đổi với nhiều chị rồi. Mọi người đều cảm thấy day rứt vì biết sai mà mãi chưa sửa được, mãi vẫn đi vào vết xe đổ của chính bản thân mình. Không ai giúp được mình trong trường hợp này ngoài chính bản thân mình. Xanh: Em cũng làm giống chị. Sau khi con tự đứng dậy, việc bố mẹ ôm ấp, hỏi han sẽ xoa dịu cơn đau của con khi con biết được quan tâm. Bố mẹ cũng nên kiểm tra thân thể con xem có khả năng bị trầm trọng hay không. Hỏi con có đau, đau thế nào, cảm thấy thế nào để cho phép con bộc lộ cảm xúc và khi con gặp vấn đề sẽ biết tâm sự, thông báo với bố mẹ thay vì im lặng chịu đựng như 1 vài trường hợp báo nói. Đỏ: Vừa rắn lại vừa mềm. Nhiều khi con chưa chắc đã thông suốt ngay vì sự ấm ức hay đôi khi hiểu nhầm là bố mẹ không yêu thương nữa nhưng việc nhẹ nhàng nói chuyện với con sau đó, khẳng định việc phạt là vì lỗi của con, khẳng định là bố mẹ yêu thương con sẽ giúp con thông hiểu vấn đề hơn. Không phải vậy đâu bạn gì ơi. Nói như bạn thì các bà mẹ Tây đều rỗi hết à. Nhìn lại Mỹ đi nhé, làm chổng mông. Thời gian thai sản cũng ngắn. Nhật có chính sách tốt hơn người và vẫn là nước châu Á, phụ nữ vẫn có tư tưởng ở nhà hầu chồng. So sánh với Nhật ko đúng ở đây. Bên Tây phụ nữ cũng bận bỏ bố, nhưng mà họ biết sắp xếp thời gian hơn. Ngay cả cái việc dạy con tự lập cũng đỡ cho họ rất nhiều vì đứa trẻ về sau tự làm hầu hết việc ăn uống dọn dẹp, mặc quần áo và cứ thể. Còn ở VN coi con như vàng nên tự thành nô lệ , dù nhà giàu có osin cũng vậy mới khổ. Cái này là hệ thống. Trở lại chuyện nuôi con VN mình sợ nhất là thấy cảnh đến nhà ai người ta lôi con cái ra luôn miệng khoe cháu ngoan cháu giỏi. Con hát đi, con đọc tiếng Anh đi rồi đủ điều cháu thông minh lắm, giỏi lắm. Nghe mà rùng mình. Cái đó hại đứa trẻ lắm các bạn ạ. Bọn tây nó chỉ khen con nó là tốt, làm giỏi để trẻ con phát huy. Như vậy có ý khuyến khích và uốn nắn con hơn. Còn ở nhà ta thì đủ mỹ từ: mẹ yêu con nhất trên đời, con mẹ đẹp trai quá, thông minh quá, giỏi quá, nhiều lắm. Mà nói thật chứ nhiều đứa mình thấy ích kỷ và láo kinh. Bố mẹ nó cứ như bị mù quáng ý. Ông bố bà mẹ Việt yêu con bản năng quá. Khi đứa trẻ vào đời rất ko tốt cho nó vì cứ tường mình là nhất quả đất. Những đứa trẻ như vậy tiếp đến thế hệ sau lại tạo thành các ông chồng lười và vô trách nhiệm. Vậy là phụ nữ tiếp tục hứng đủ. Trở thành lỗi hệ thống. Nói thật còn nhiều chuyện khác lắm. Người VN phải nói thật là hơi bị chán. Bạn nào vẫn có tư tưởng nâng cao quan điểm định ném đá thì cứ việc nhé. Mình cũng phục sát đất việc dạy con của những gia đình Mỹ, mình đi làm babysit bán thời gian cho 2 gia đình Mỹ nên học được một số kinh nghiệm trong việc dạy con. Nhưng mình nghĩ cuộc sống ở VN thì khó lắm vì còn ông bà nội, ông bà ngoại, bản thân mình nhìn Bố Mẹ mình chăm và nuông chiều cháu ngoại mà mình cũng bó tay. Mình từng phục sát đất 1 bé trai 3t đã biết mình bị dị ứng những thức ăn nào và nên hay không nên ăn những gì. Khi mình đến trông bé cho Bố Mẹ bé đi làm, mấy ngày đầu chưa quen mình thì bé khóc khi Ba Mẹ rời nhà, thì Ba Bé ngồi quỳ xuống cho vừa tấm với Bé và nói những điều rất thực tế một cách nhẹ nhàng và tình cảm, cuối cùng là "Ba thương con lắm và con có muốn nhìn Ba đi làm qua cửa sổ không". Bé vừa cười và vừa vẫy tay chào ba qua cửa sổ một cách vui vẻ. Lúc ở nhà một mình với mình, bé cũng thỉnh thoảng khóc và mè nheo khi mình bắt đi ăn cơm trưa hoặc đi ngủ trưa, nhưng mình nói nhẹ nhàng vài câu là bé nghe lời, buổi chiều thì mình và Bé nắm tay nhau đi bộ dạo trong công viên. Điều mình ngạc nhiên nữa là khi đi ra ngoài đường chơi thì hoặc bé đi Scooter, hoặc đi bộ với mình, chứ ko bao giờ đòi bế, dù bé chỉ mới 3t. Mỗi lần bé bị té hay bi đau, mình hỏi bé có sao không, bé chỉ trả lời 1 câu " I hurt myself" mà không bù lu bù loa Mình nhớ lúc mình dẫn 2 anh em Bé đi công viên chơi. 1 Bé 3t và 1 bé 7 tuổi. Cậu bé 7t xin mình mua kem, mình nói mình sẽ mua 2 cây cho 2 anh em, thì cậu bé 7t trả lời :" Tụi con ăn chung 1 cây kem thôi, vì 1 cây kem thì đủ lượng đường cho ngày hôm nay của tụi con rồi" Mình thật sự rất yêu thích công việc này, còn nhiều nhiều lắm những điều mà mình học được từ việc dạy con của những gia đình Mỹ và từ những em bé mình trông. Một điều mình thấy rõ ràng nhất ở những em bé Mỹ là rất kỷ luật và luôn tuân thủ theo lời người lớn dạy. Có thể là không 100%, nhưng những việc cần tuân thủ thì hầu như là tuyệt đối. Cho mình kể vài chuyện về cách dạy con của em chồng mình. Nó có đứa con gái năm nay 4 tuổi rồi. Năm con nó 2 tuổi, ăn phải ngồi trong ghế dành riêng cho trẻ con ăn. Em chồng mình không quan tâm con nó ăn uống nhiễu nhảo ra sao, cứ để con nó tự xúc ăn. Khi thấy đứa bé thật sự không muốn ăn tiếp nữa thì thay vào đó là sữa chua hoặc hoa quả chứ không ép con nó phải ăn hết bữa tối. Năm con nó 3 tuổi, có lần hai mẹ con đi mua sắm, con bé nằng nặc đòi mua món đồ chơi gì đấy mà không được nên khóc ré lên, giãy đành đạch ngoài đường. Thế là em chồng mình chỉ nói ngắn gọn : " mẹ nghĩ là chúng ta nên dừng việc mua sắm và quay về nhà ngay bây giờ vì mẹ không đồng ý hành động của con. Tối nay con sẽ không được mẹ đọc truyện cho trước khi ngủ. Đó là hình phạt dành cho con". Xong em chồng mình xách nó lên tống vào xe chở về nhà mặc cho nó gào lên. Về đến nhà thì mang nó vào phòng đóng cửa lại để nó tự sám hối . Sau lần đấy nó không dám nữa. Mỗi tuần em chồng mình cho nó 1 bảng bỏ ống. Khi nó thích cái gì thì tự lấy tiền ra mua. Có lần đi ngang một shop bán đồ trẻ con, con bé nhìn thấy một cái đầm rất đẹp, nó thích lắm nên bảo với mẹ nó :" cái đầm này đẹp quá mẹ nhỉ, con thích lắm". Em chồng mình trả lời : " mẹ cũng thấy cái đầm này rất đẹp, nhưng con xem này, giá của nó rất mắc. Con cần phải có rất nhiều tiền để dành mới có thể mua được nó. Khi nào mẹ thấy con để dành đủ tiền mẹ sẽ dắt con ra đây nhé ". Con bé gật đầu rồi đi chổ khác với mẹ nó mà không khóc đòi gì hết. Trước sinh nhật con bé 4 tuổi, mình và mẹ chồng cùng em chồng mình dắt con bé đi mua sắm. Đi mua đồ vòng vòng hoài cũng mỏi chân nên mọi người muốn ngồi uống cà phê nghỉ chân tý, trong khi đó con bé muốn quay lại shop trẻ em để mua món đồ nó thích. Thay vì bảo " không được" thì em chồng mình nhỏ nhẹ " từ đây mà đến shop đấy chúng ta phải đi một vòng rất xa, trong khi con thấy bà ngoại và cô T đã mệt rồi. Sao chúng ta không ngồi uống nước một tý rồi trở lại đấy cũng chưa muộn mà". Thế là con bé ngoan ngoãn gật đầu, vui vẻ theo mọi người vào quán cà phê. Bây giờ nó ăn thì ngồi ghế như mọi người nhưng trước khi muốn rời khỏi ghế ăn ra ngoài chơi thì mình hay nghe nó nói với mẹ nó thế này : " mẹ ơi, con no rồi, con không muốn ăn nữa, con có thể ra phòng khách chơi được không?".

Cái phần tự cho con vào ghế ngồi ăn thì đúng là hay thật. Nhưng mà em ra quán ăn nhanh, thấy có nhiều mẹ Tây cho con ngồi ghế, vứt cho nó 1 bịch khoai tây chiên bự, rồi phần mẹ mẹ ăn, phần con con ăn. Nhìn đứa nhỏ chưa gì đã béo ú, quay sang thấy bà mẹ cũng béo ú mà thấy sợ. Nhiều Tây lười nên trẻ con nó cũng biết phận mà quen, tự ăn hoặc nhịn đói, chứ chẳng phải mẹ Tây nào cũng tốt đâu.

Bên đây để đi được Kindergarten thì các bé phải biết tự ăn, tự đi toilet, mang tháo day, mặc quần áo, tự làm hết mới được, ở Đức hay Áo thì sau 3 tuổi là bé được đi nhà trẻ, ở Thụy sĩ thì đỡ hơn đến 4,5 tuổi thì đi, chính vì thế các bé được tập sớm để có thể thích nghi khi đi Kindergarten, ngoài ra môi lần đi khám bác sĩ nhi đồng định kỳ cũng thường được hỏi thăm bé đã tự ăn chưa? tự đi toilet hay tự đi ngủ..... thế nên trẻ con Tây sớm tự lập là vậy.

Con mình học lớp một: Tự xúc ăn (khoảng 2 bát cơm một bữa), tự thay đồ đi giầy, tự chuẩn bị sách vở đi học, đến giờ tự giác ngồi bàn học (chỉ đôi lúc mẹ phải nhắc nhẹ).... Ra ngoài biết nghe theo sự hướng dẫn của cha mẹ.... Nói chung mình dạy con tỉ mỉ, cẩn thận từng tí một. Bây giờ chăm mấy nhóc mà mình vẫn cảm thấy nhàn và không khổ sở gì.
Quan điểm của mình với các con: Bố mẹ không thể mãi là Tay, Chân, Mắt... của con nên sẽ dạy con tự biết làm tất cả, tự biết chăm sóc phục vụ bản thân, ngã tự biết đứng dậy, tự chịu trách nhiệm với việc mình gây ra, phải có trách nhiệm với bản thân... để đến khi nào bố mẹ không ở bên cạnh chúng khỏi bỡ ngỡ và sẽ biết nên làm thế nào.
Con là một cá thể độc lập.

Mình đang ở Úc và đi làm thêm nghề trông trẻ ở đây. Mình thấy có những điểm mà các bà mẹ Tây dạy con rất rất đáng học tập.

Đứa trẻ mình trông bây giờ được 9 tháng tuổi. từ 7 tháng tuổi lúc bắt đầu ăn dặm, mẹ bé đã dậy bé ngồi vào ghế ăn và tự bốc thức ăn. Thức ăn dặm đa phần là cà rốt, hoa lơ xanh, bơ, khoai lang, thịt....được nấu thật kỹ rồi xé thật nhỏ. vì vậy mẹ bé rất nhàn, cứ đến bữa là cho vào ghế ngồi rồi xé nhỏ thức ăn. thằng bé tự tay với thức ăn và cho vào mồm. rất nhàn và rất độc lập. mẹ bé thì trong lúc đó có thể làm việc này việc khác nhưng không ngừng nói những câu động viên bé. bé có thể lúc đầu chưa quen ăn được ít thì mẹ sẽ tăng số lần cho bú sữa. nhưng sau bé sẽ quen dần và tự bốc thức ăn để ăn. mình thấy chẳng có gì là mất vệ sinh, quan trọng là bạn rửa tay cho bé thật sạch trước khi ăn và thỉnh thoảng cho bé uống nước (vì bé chưa điều tiết được lượng nước hút vào).

- điều đặc biệt là các bà mẹ tây rất "phóng khoáng" lời khen với con mình. dù bé làm được việc gì, nhỏ (như đi vs vào bô mà không phải ra bỉm) hay to (như tự dưng bò được), các bà mẹ đều ra sức khen con bằng những câu quen thuộc để bé nhận thấy đấy là lời khen của mẹ dành cho bé.

- đứa trẻ mình trông là con của một vị tiến sỹ ngành tâm lý. bà có giải thích với mình là trẻ con học nhanh hơn người lớn tưởng. vì vậy trong nhà đâu đâu cũng có sách cho bé. mẹ bé dậy bé mọi nơi. ví dụ cầm ảnh một con ngựa và nói đó là con ngựa, rồi cầm đồ chơi bằng nhựa hình con ngựa cho bé biết. bà rất chịu khó dạy như vậy dù bé có 9 tháng tuổi.mỗi lần cho bé ngồi bô đi vệ sinh và chờ bé đi vệ sinh, bà đều cầm những quyển truyện hình ảnh dành cho trẻ con, vừa đọc, vừa chỉ cho bé xem. đứa con đầu của bà năm nay 4.5 tuổi nhưng do sự giáo dục từ nhỏ như vậy nên cực kỳ thích sách, mặc dù đọc chưa được hết.

- bà rất ít bế bé. mặc dù dành nhiều thời gian cùng ngồi chơi trò chơi với con và dậy con nhưng đa phần là không bế. bà cũng nói mình không được bế bé nhiều. thay vào đó để bé tự chơi nên bé không theo mẹ, không quấy mẹ.

- ở nhà các bé không được xem ti vi. một tuần được xem 2 buổi, mỗi buổi nửa tiếng và là những phim hoạt hình. còn đâu mẹ bé khuyến khích xem truyện. xem xong mẹ bé thường hỏi bé là những nhân vật trong truyện (mẹ bé phải đọc qua hết những truyện đó rồi) và hai mẹ con bình luận với nhau.

- ở nhà có nhiều sticker để lập một thời gian biểu. chủ nhật hai mẹ con (mẹ và đứa bé 4.5 tuổi) ngồi và bàn với nhau ngày này đi học, ngày này đi chơi công viên hay đi đâu(vì bé đi học 3 buổi/tuần). bé cứ theo đó mà làm. buổi tối bà thường hỏi lại thằng bé là ngày mai có kế hoạch gì, nó chạy ra bảng xem và hai mẹ con cứ thế làm.

- bà rất chịu khó nói chuyện với các con. mỗi khi bé lớn đi học về là hai mẹ con lại nói chuyện như ngày hôm nay ở lớp như thế nào. ở tây có chương trình bố mẹ đến giúp giáo viên khoảng 1 tiếng, ngày nào cũng được, lúc nào cũng được. bố mẹ tây rất chú trọng vào hoạt động này. vì vậy bà ý cũng hay đến lớp và biết hết bạn bè của con. mỗi lần thằng bé kể chuyện là bà có thể tham gia như bà cũng là một thành viên trong lớp.

- bà cũng hay tham gia với con các trò chơi. chẳng hạn thằng bé chơi trò nhảy ô chữ ở nhà, và bà sẵn sàng cùng nhảy lò cò quanh nhà với nó.

- luôn khuyến khích trẻ giải thích rõ mọi điều. ví dụ như mình muốn tham gia trò chơi của con thì phải hỏi con để con giải thích luật chơi. khi con muốn làm điều này cũng giải thích rõ cho mẹ vì sao. khi không muốn làm mẹ cũng nghe lời giải thích. mẹ lắng nghe và cân nhắc những lời con nói.

đấy là một vài ví dụ. mình giúp bà một thời gian và học rất nhiều điều từ bà. một điều mình nghĩ quan trọng là hãy là bạn của con, một người bạn lớn để con vừa có thể tâm sự, vừa có thể chơi cùng mà vẫn bảo vệ được con mình. đừng áp đặt điều gì lên các con bởi các con cũng có cách nhìn nhận và suy nghĩ của riêng mình.tôn trọng những suy nghĩ đó cũng khiến các con thêm tự lập.

Bài viết cực kỳ hay và hữu ích. Ngồi ngẫm nghĩ tại sao mình lại không làm được những điều tưởng chừng đơn giản ấy (ngồi chơi với con hàng giờ, dịu dàng với con, giải thích cặn kẽ những câu hỏi của bé....) mặc dù mình cũng là người hiểu biết, được giáo dục cẩn thận, được tiếp xúc nhiều với văn hóa phương Tây. Chán nhất là lúc dạy con học, con chỉ hơi chậm một chút thôi là mình nổi nóng ngay lập tức mặc dù mình đã tốt nghiệp Đại học Sư phạm. Eo ui thương con quá, mẹ chưa yêu con, mẹ chưa phải là người mẹ tốt. Tự cảm thấy có lỗi với con, từ nay phải thay đổi hoàn toàn cách dạy con thôi.