Hiển thị các bài đăng có nhãn vỡ nợ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vỡ nợ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Tại sao trời không sập?

Wednesday, July 27, 2011

Ngô Nhân Dụng

Đầu tháng trước, ông Lý Đạo Quỳ (李稻葵, Li Daokui), cố vấn Ngân hàng trung ương Trung Quốc đã cảnh cáo nếu cuộc thương thuyết ở quốc hội Mỹ bế tắc, nước Mỹ có nguy cơ vỡ nợ, đồng đô la sẽ xuống giá, làm thiệt hại đến nhà nước Trung Quốc, vì họ đang cầm trong tay những giấy nợ của Mỹ trị giá hơn một ngàn tỷ đô la! Ngày hôm qua, bà Christine Lagarde, tân quản trị Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế và cựu bộ trưởng Tài chánh Pháp cũng lên tiếng cảnh cáo rằng nếu chính phủ Mỹ “vỡ nợ” hoặc điểm tín dụng bị hạ xuống thấp thì cả thế giới sẽ bị vạ lây! Cuối tuần qua, cả Tổng thống Barack Obama lẫn Chủ tịch Hạ Viện John Boehner đều nói rằng họ sẽ cố đạt được một thỏa thuận trong chiều Chủ Nhật, trước khi các thị trường chứng khoán Á Châu mở cửa, để tránh cảnh người ta đổ xô đi bán các cổ phiếu vì lo!

Nhưng sau đó hai đảng Cộng Hoà và Dân Chủ vẫn chưa đạt được thỏa hiệp nào hết; mà các thị trường ở Á Châu vẫn mua bán thản nhiên! Trong lúc đó thì tại thị trường chứng khoán New York Chỉ số Dow Jones chỉ xuống chút đỉnh, hôm Thứ Hai mất 50 điểm, Thứ Ba mất 90 điểm. Mức sụt giảm nhỏ như vậy thường xẩy ra như khi mức lời của một vài công ty lớn thấp hơn mong đợi.

Thường khi một công ty hay một chính phủ có nguy cơ vỡ nợ thì những trái phiếu của họ bị sụt giá, vì với mức rủi ro lớn hơn mọi người muốn phải đạt được một mức tiền lãi cao hơn mới bõ công bỏ tiền mua.
Nhưng trong mấy ngày qua các công trái 10 năm của chính phủ Mỹ vẫn vững giá, dân đầu tư chấp nhận chỉ được lãi 3% cũng thỏa mãn rồi! Tức là người ta hoàn toàn tin tưởng rằng cứ cho chính phủ Mỹ vay đi, thế nào cũng được hoàn trả! Các công ty Moody hay S&P dọa sẽ hạ thấp điểm tín dụng của chính phủ Mỹ? Nhưng các công ty thẩm lượng tín dụng chưa bao giờ hạ điểm của một xí nghiệp hay một chính phủ nào khi thị trường vẫn còn tín nhiệm khiến họ có thể đi vay với mức lãi suất chỉ có 3%!

Một con nợ mà chậm trả tiền lãi trong một hai ngày là coi như vỡ nợ rồi (hỏi công ty Vinashin thì biết). Nhớ lại cuối năm 2008, Ngân hàng Lehman Brothers phá sản, chính phủ Georges W. Bush muốn có 700 tỷ mỹ kim để cứu các ngân hàng. Đề nghị này bị quốc hội bác bỏ, thị trường chứng khoán khắp nơi sụt giảm mạnh, thế là cả hai đảng phải chấp thuận ngay món tiền cứu trợ đó. Vậy mà tới hôm nay hai đảng vẫn còn găng nhau, cò kè bàn cãi từng trăm tỷ đô la một, trong khi thị trường chứng khoán coi như chỉ lắc đầu, nhún vai chờ đợi!

Không lẽ hàng triệu nhà đầu tư khắp thế giới lại dửng dưng không lo lắng gì trước viễn cảnh quốc gia giầu mạnh này có nguy cơ vỡ nợ khiến kinh tế cả thế giới bị suy trầm?

Câu trả lời giản dị là: Người ta không tin chuyện đó sẽ xẩy ra! Lo lắng nước Mỹ sắp vỡ nợ cũng không khác gì chuyện “Người nước Kỷ lo trời sập” trong Cổ Học Tinh Hoa. Chắc trời sẽ không sập đâu! Chúng ta sẽ thấy khi nhìn vào các con số.

Hiện nay nhà nước liên bang Mỹ mang nợ hơn 14,000 tỷ đô la. Mỗi tháng Bộ Tài Chánh Mỹ phải trả tiền lãi cho các “chủ nợ” cũ, tức những người đang cầm các trái phiếu của chính phủ, số tiền phải thanh toán trung bình 15 đến 20 tỷ đô la. Trong tháng Tám này sẽ phải trả 29 tỷ, tháng Chín chỉ dưới 10 tỷ thôi. Trong khi đó, nhà nước vẫn thu tiền vào (đừng quên, dân Mỹ vẫn tiếp tục đóng thuế dù trời có sập hay không), trung bình mỗi tháng nhà nước Mỹ thu khoảng 200 tỷ mỹ kim. Do đó, thế nào chính phủ cũng có tiền trả lãi. Còn tiền vốn đáo hạn phải trả thì sao? Bộ Tài Chánh sẽ dùng số tiền thu trong số 200 tỷ trên để hoàn lại chủ nợ cũ. Nhưng ngay sau khi trả nợ rồi thì tổng số nợ xuống dưới mức trần, họ có quyền đi vay đúng số tiền đó để bù vào ngân sách! Mỗi tuần chính phủ Mỹ vẫn cứ trả nợ rồi lại đi vay bao nhiêu lần chưa hề ngưng.

Vấn đề của chính phủ Mỹ không phải là vỡ nợ, mà là sẽ “thiếu tiền tiêu!” Một tổ chức độc lập, Bipartisan Policy Center (BPC) đã tính trong khoảng ngày 2 đến ngày 9 tháng Tám, tổng số công trái (giấy nợ của quốc gia) sẽ lên tới mức 14,300 tỷ, tức là đụng trần. Nếu không được vay thêm nợ, thì chính phủ sẽ phải cắt giảm các món chi tiêu khác. BPC tính trong tháng Tám này, chính phủ Mỹ sẽ thu được 172 tỷ đô la; trong khi theo ngân sách đã được quốc hội chấp thuận từ trước thì sẽ phải chi ra 307 tỷ.

Theo BPC, số tiền 172 tỷ đó dư để trả tiền lãi các món nợ cũ (29 tỷ), tiền Hưu bổng Xã hội (Social Security, hay SS, 49 tỷ), Medicare và Medicaid (50 tỷ), lương binh sĩ (3 tỷ), cựu chiến binh (3 tỷ). Còn lại chưa tới 40 tỷ để chi cho các mục khác.

Bây giờ chính phủ Obama sẽ phải quyết định đặt ưu tiên dùng món tiền 40 tỷ đó như thế nào! Thí dụ, có thể đem chi cho các món trợ cấp thất nghiệp (13 tỷ); trả lại dân số tiền thuế nộp dư (IRS refunds 4 tỷ); trả tiền cho các công ty cung cấp cho bộ quốc phòng (32 tỷ); trợ cấp xã hội trong đó có phiếu thực phẩm Food stamps (9 tỷ); chi cho bộ Giáo Dục (20 tỷ); cùng các cơ quan chính phủ khác. Tổng cộng sẽ thiếu 135 tỷ. Nếu không được vay nợ mới, chính phủ sẽ phải cắt các món chi tiêu khoảng 135 tỷ, tức là cắt 44%. Cắt món nào, cắt của ai? Dưới thời cựu Tổng thống Clinton (Dân Chủ), đã có lúc chính phủ bị thiếu tiền giống như vậy; không phải vì đụng trần nợ mà vì quốc hội (Cộng Hoà) không chịu biểu quyết ngân sách như ông tổng thống muốn. Lúc đó, ông Clinton dọa sẽ không còn tiền trả lương hưu SS khiến quốc hội đã phải biểu quyết một ngân sách riêng cho món này!

Bây giờ cảnh đó có thể tái diễn, nhưng có nhiều cách để bộ tài chánh Mỹ vẫn có thêm tiền tiêu, ngay cả sau khi đụng trần giới hạn công trái.

Trong số hơn 14 ngàn tỷ nợ nần đó thực các chủ nợ là ai? Tới ngày cuối tháng Ba năm 2011, tổng số nợ của chính phủ Mỹ là $14,270.1 tỷ (đô la Mỹ). Trong số đó, công chúng làm chủ $9,656.6 tỷ tiền nợ, Công chúng (public) gồm có các nhà đầu tư trong nước Mỹ và ngoại quốc, các chính phủ và ngân hàng trung ương các nước khác mà Ngân hàng Trung ương Mỹ (Federal Reserve system) làm chủ nhiều nhất, $1,427.4 tỷ. Ngân hàng trung ương Trung Quốc đứng hạng nhì ($1,100 tỷ) rồi đến Nhật Bản ($900 tỷ). Những giấy nợ mà “công chúng” cầm, họ có quyền đem bán trên thị trường (marketable), một thị trường rất năng động vì ai cũng tin rằng cho chính phủ Mỹ vay là an toàn nhất!

Ngoài số nợ với “công chúng” kể trên, các con nợ khác của chính phủ Mỹ là “người nhà,” gồm những cơ quan trong chính phủ có ngân sách riêng của họ. Tiền quý vị đi làm đóng cho những quỹ như Quỹ Hưu bổng Xã hội và Medicare,vân vân, tiền các ngân hàng góp để bảo hiểm các trương mục, các công chức liên bang góp tiền hưu riêng, đều được giữ trong những Quỹ Tín Thác (Trust funds). Các vị quản lý những quỹ này cũng đi mua công trái của chính phủ để sinh lời, tức là các quỹ của nhà nước Mỹ trở thành chủ nợ của nhà nước! Giống như ông nhà nước rút tiền trong cái túi áo cho cái túi quần vay nợ vậy!

Tổng cộng số tiền do các “chủ nợ trong nhà” cho chính phủ vay, vào cuối tháng Ba năm 2011 là $4,613.5 tỷ; trong số đó có khoảng $500 tỷ không được phép đem bán lại trên thị trường (nonmarketable), giống như sổ tiết kiệm vậy! Số chủ nợ trong nhà này rất lớn: Social Security trust funds là chủ nợ của $2,606.6 tỷ; Quỹ Bảo hiểm tai nạn nghề nghiệp (Disability) có $173.1 tỷ; Quỹ Hưu bổng Công chức Liên bang (Federal employees retirement funds) là chủ $782.7 tỷ, Quỹ Y tế Medicare đã cho chính phủ vay $337.3 tỷ; Bảo hiểm các trương mục ngân hàng (Deposit insurance funds) là chủ nợ của $38.3 tỷ, vân vân.

Bây giờ chúng ta có thể thấy chính phủ Mỹ có thể “xoay sở” với các món nợ “trong nhà” để tiếp tục có tiền tiêu mà chưa cần quốc hội cho phép nâng mức trần nợ lên. Khi các Quỹ Tín thác đem tiền của Social Security hoặc Medicare mua những công trái không được phép bán trên thị trường (nonmarketable) thì tổng số nợ tăng lên, tức là tiến gần mức trần hơn. Hành động đó khiến khả năng phát hành công trái bán ra ngoài (marketable) bị giảm. Bây giờ, muốn cho tổng số nợ khỏi đụng mức trần, bộ Tài chánh có thể ngưng không phát hành thêm các công trái “nonmarketable” đó nữa, trong khi những công trái “nonmarketable” nào đáo hạn thì tạm khoan không thanh toán vội. Hậu quả là tổng số nợ tự động giảm xuống, dưới mức trần; nhà nước lại được đi vay thêm!

Họ có quyền làm như vậy hay không? Không có sách nào cấm cả, ít nhất là chưa có! Trong thực tế, quỹ hưu bổng của các công chức liên bang đã được đối xử như vậy một lần rồi! Họ cứ chờ sẽ đến lúc chính phủ có dư tiền, sẽ đem tiền đến trả. Giống như nhà nước rút tiền trong cái túi áo trả vào cái túi quần vậy!
Tóm lại, viễn tượng chính phủ Mỹ vỡ nợ rất khó xẩy ra. Từ năm 1962, Quốc hội Mỹ đã biểu quyết nâng mức trần nợ lên 74 lần, riêng trong 8 năm thời Tổng thống Reagan mức trần đã được tăng lên 17 lần, thời ông Clinton 4 lần, thời ông Bush trẻ 7 lần. Nhưng vấn đề của nước Mỹ không phải là mức trần công trái, mà là ngân sách khiếm hụt!

Vì chính phủ cứ được phép vay nợ đều đều nên cứ việc chi tiêu rộng rãi; ngân sách vì thế ngày càng thâm thủng. Chính phủ Mỹ bây giờ cứ thu được 6 đồng thì chi 10 đồng, tỷ lệ thâm thủng là 40%. Không một quốc gia nào có thể cứ tiếp tục chi nhiều hơn thu, rồi đi vay nợ để bù vào như vậy mãi mãi được! Đây là một vấn đề người Mỹ phải giải quyết, càng sớm càng tốt. Tổng thống Obama vào ngồi ở Toà Bạch Ốc đúng lúc mối lo lắng đó nổ bùng lên (tất nhiên các đối thủ chính trị của ông góp phần chọn thời điểm cho nó nổ). Vì thế, một quyết định giản dị là tăng mức trần nợ biến thành một cuộc tranh luận về ưu tiên trong ngân sách! Việc tăng mức trần nợ không ảnh hưởng gì tới kinh tế quốc gia.

Việc cắt giảm chi tiêu của nhà nước cũng như việc tăng thuế vào lúc kinh tế đang trì trệ sẽ khiến kinh tế khó hồi phục hơn. Nếu hai đảng có đồng ý với nhau trong mấy ngày tới, chắc chắn họ cũng đặt một thời hạn dài, trong 10 năm, để các khoản cắt hay tăng sẽ chỉ được thi hành trong thời hạn 2, 3 năm nữa.

Nếu kinh tế Mỹ hồi phục rồi tăng trưởng mạnh, thì lúc đó số tiền thuế thu được sẽ tự động tăng lên. Như đã xẩy ra thời ông Clinton, ông đã cắt giảm nhiều chương trình xã hội giúp cho ngân sách cân bằng rồi thặng dư, đến thời ông Bush trẻ mới biến thành khiếm hụt. Vụ khủng hoảng tài chánh từ năm 2007 khiến số chi tiêu của chính phủ phải tăng thêm và số thuế thu được giảm xuống! Nhưng ở Mỹ cứ một đảng nào cầm quyền thì đảng đối lập cũng hô hoán về ngân sách khiếm hụt, để bắt nhà nước giảm chi! Vì vậy, chúng ta được chứng kiến cảnh hai đảng tranh cãi và những lời báo động nếu họ còn cãi nhau mãi thì nước Mỹ sẽ “vỡ nợ!”

Tuy nhiên, đến ngày 2 tháng Tám này mà hai đảng vẫn không thỏa hiệp được với nhau về mức trần công trái, thì quý vị cứ an tâm. Nước Mỹ sẽ không vỡ nợ đâu!

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Siêu cường và đại cường điệu

http://www.dainamax.org/2011/07/sieu-cuong-va-ai-cuong-ieu.html
2011-07-26
Nước Mỹ hết thời và Trung Quốc đắc thế?...




Hoa Kỳ mấp mé khủng hoảng, tuần này mà không có quyết định nâng cao định mức đi vay thì coi như... "vỡ nợ".

Hàng ngày báo chí nhắc nhở như vậy. Hàng tuần, các công ty lượng cấp trái phiếu như Moody's hay Standard & Poor's đều dọa đánh sụt giá trị trái phiếu - là khả năng trả nợ - của đệ nhất siêu cường thế giới, một siêu cường mắc nợ.

Nhìn qua bên kia đại dương - Đại tây dương – Liên hiệp Âu châu cũng chẳng khá hơn. Vụ khủng hoảng của đồng Euro che giấu một nan đề khác: định chế nào quyết định về chánh sách chung của một khối thống nhất về kinh tế mà bất nhất về rất nhiều vấn đề khác? Vụ Lybia là một ví dụ. Âu châu chỉ có thể tự an ủi, rằng "chưa tệ bằng Mỹ!"

Nhìn lại bên này đại dương – Thái bình dương – tình hình Nhật Bản còn bi đát hơn. Sau hai chục năm vay tiền dân để chữa trị kinh tế, quốc gia có dân số lão hóa nhất địa cầu đang chật vật cấp cứu một trận thiên tai lịch sử và ba hậu quả dính chùm, là động đất, sóng thần và sự sụp đổ của hệ thống năng lượng hạch tâm.

Chỉ còn Trung Quốc hiên ngang đứng đó, chạy lên, bơi ra, lao tới, và sẽ có ngày thay bậc đổi ngôi thành siêu cường ngang ngửa với Mỹ! Trong khi ấy, lãnh đạo Hoa Kỳ cãi nhau, dỗi lẫy, bỏ họp chạy ra phân bua với công chúng!

Nhìn từ bên ngoài, khi Trung Quốc đang lên thì Hoa Kỳ quả là hết thời....

***
Sự thật lại không đơn giản như vậy!

Trong lãnh vực truyền thông, ai cũng muốn nhấn mạnh đến loại tin nóng hổi với chữ "nhất", hay lời khai từ "lần đầu tiên". "Hoa Kỳ mắc nợ nhiều nhất xưa nay so với Tổng sản lượng GDP". "Lần đầu tiên mà cường quốc kinh tế này có thể bị vỡ nợ, nếu Quốc hội không nâng định mức đi vay", v.v... Các chính khách nhân đó lừa mị hoặc dọa dân để chỉ ra trách nhiệm ở đảng đối lập.

Sinh hoạt dân chủ bình thường là có tranh luận về từng giải pháp. Nhưng từ nội dung của vấn đề đến ấn tượng về giải pháp vẫn có khoảng cách của thủ thuật chính trị. Và cách tường thuật của truyền thông có thể gây ấn tượng sai lạc.

Sai lạc như khi loan tin "Tổng thống Obama đã triệu tập lãnh đạo Quốc hội vào Toà Bạch Cung lúc 11 giờ sáng...." Khẩn trương lắm rồi, như các viện sĩ Bắc Kinh có thể đang lý luận!

Thật ra, theo nguyên tắc "tam quyền phân lập" – ba chân vạc của nền dân chủ, gồm có Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp – thì Lập pháp có quyền ngang Hành pháp. Người cầm đầu Hành pháp chỉ có thể "mời" chứ không thể "triệu tập" lãnh đạo Lập pháp. Có phải là Bộ Chính trị đâu! Vả lại, dù Hoa Kỳ có theo "Tổng thống chế" chứ không phải "Đại nghị chế" như Âu châu hay Nhật, Hạ viện Hoa Kỳ vẫn có rất nhiều quyền hạn về ngân sách.

Đó là đặc tính của nước Mỹ mà nhiều chế độ độc tài chưa hiểu.

Ngoài ra, hệ thống luật lệ phức tạp của Mỹ cho phép bộ Ngân khố - bộ Tài chánh của xứ khác - gạn ra một số ngân khoản để lâm thời trang trải việc chi tiêu sau mùng hai Tháng Tám, cho đến khi Hành pháp và Lập pháp tìm ra giải pháp cho nạn bội chi quá lớn và vay mượn quá nhiều. Tổng trưởng Ngân khố Timothy Geithner có thể báo động - với ngay tình hay gian ý - để thúc giục Quốc hội giải quyết hồ sơ ngân sách. Chứ việc Hoa Kỳ vỡ nợ - default - là bất khả. (Xin xem lại bài "Vụ 'OK Corral' về Kinh tế" trên cột báo này vào ngày 20110117).

Và ngày tàn của Đế quốc Mỹ hoặc sự giẫy chết của tư bản chủ nghĩa chỉ là chuyện bình luận cho vui. Như đã thấy từ hơn trăm năm qua!

***

Nhưng dù không thể vỡ nợ, Hoa Kỳ vẫn có thể... quịt nợ!

Đó là thành tích của một Tổng thống Cộng Hoà cực bảo thủ mà cũng có chánh sách kinh tế thiên tả nhất - lại một chữ nhất - kể từ Franklin Roosevelt hay từ Lyndon Johnson. Đó là Richard Nixon!

Nixon lập ra những cơ quan công quyền để điều tiết kinh tế xã hội không kém gì vị tiền nhiệm Dân Chủ là Lyndon Johnson. Vì khi ấy, dân Mỹ muốn như vậy! Là một anh hùng chống cộng, ông cũng dắt Trung Cộng ra thành Trung Quốc, một quốc gia bình thường!

Cuộc chiến Việt Nam – thừa hưởng từ Kennedy và Johnson - cùng nạn tăng chi của chương trình "Xã hội Đại đồng" – Great Society của Johnson - gây lạm phát gần 6%, khiến cho lần đầu tiên trong thế kỷ 20 - lại "lần đầu tiên" - cán cân ngoại thương và chi phó của Hoa Kỳ rơi vào số âm.

Vì vậy, năm 1970, hối đoái và vật giá là hai bài toán cho Nixon.

Từ thỏa ước Bretton Woods 1944, Hoa Kỳ giàng giá Mỹ kim vào vàng: nhà cái Mỹ cam kết với các con bạc toàn cầu là sẽ thanh toán đô la theo một tỷ giá nhất định so với vàng. Chữ "gold window" - quầy vàng - có nghĩa là ai có Mỹ kim đều có thể bước vào một quầy Mỹ đổi ra vàng theo hối suất 35 đô la ăn một "troy ounce" (31 gram).

Mọi người vui vẻ làm ăn. Âu Châu cùng Nhật tái thiết trên lưng Hoa Kỳ và dưới cái dù chiến lược của Mỹ, trở thành những cường quốc đang lên và chủ nợ của Mỹ....

Muốn giữ lời cam kết, Hoa Kỳ phải có lượng vàng dự trữ tương ứng với khối tiền tệ lưu hành bằng đô la. Nhưng vì tăng chi quá nhiều, dự trữ vàng của Mỹ từ 55% khối tiền tệ sụt xuống còn có 22%. Qua năm 1971, khối tiền tệ tăng thêm 10% và tiền bắt đầu chảy khỏi nước Mỹ, 22 tỷ trong sáu tháng đầu năm. Các con bạc khác, như Đức hay Thụy Sĩ, lặng lẽ ra khỏi hệ thống Bretton Woods. Mỹ kim xuống giá vì nhiều nước càng ào ạt đổi đô la ra vàng, và yêu cầu nhà cái tôn trọng lời cam kết của "quầy vàng".

Tối 15 Tháng Tám năm 1971 - trước khi các thị trường Á châu mở cửa - Nixon công bố hai quyết định: 1) Chấm dứt chế độ giao hoán tự do theo tỷ giá cố định – tức là đóng cửa quầy vàng – và 2) Thiết lập chế độ kiểm soát giá cả và lương bổng trong 90 ngày. Quyết định đơn phương, vì không tham khảo các định chế tài chánh quốc tế, được gọi là cú sốc của Nixon – "Nixon shocku" theo cách nói của người Nhật tái tê!

Nhà cái Hoa Kỳ vừa chặt neo bỏ chạy, và quịt nợ thế giới... Khi ấy, dân Mỹ vỗ tay ủng hộ! Qua năm sau, Nixon tái đắc cử vẻ vang.

Còn kế hoạch kiểm soát giá cả để giải trừ lạm phát thì thất bại thê thảm – như chính ban tham mưu kinh tế của ông muốn chứng minh - vì vật giá tiếp tục gia tăng. Hai năm sau thì lên tới mức hai số. Nhưng rồi chuyện ấy bị chìm vào chuyến Hoa du với bản Tuyên bố chung Thượng Hải năm 1972, khiến Nixon là vĩ nhân thời đại. Rồi vụ Watergate khiến ông từ chức trong nhục nhã, rồi cuộc chiến Việt Nam kết thúc "trong danh dự", vân vân....

Nhìn lại chuyện 40 năm trước, Hoa Kỳ là siêu cường có khả năng đơn phương quyết định về nhiều hồ sơ quốc tế tùy theo tính toán về quyền lợi của mình.

Và sau khi Liên Xô tan rã hai chục năm trước thì siêu cường ấy trở thành độc bá! Mà vẫn tiếp tục vào ra không kể. Còn các lãnh tụ anh minh được thổi lên trời xanh cũng có thể là chính khách bị dân chúng quăng vào quên lãng, như chiếc dép rách!

***
Bây giờ, Hoa Kỳ nhìn Trung Quốc ra sao?

Nếu được nói thật thì lãnh đạo Mỹ coi xứ này như cường quốc đang lên. Dù có "màu sắc Trung Hoa" thì cũng chỉ là một cường quốc hạng nhì, chưa thể là siêu cường. Hoa Kỳ có suy yếu hơn xưa, nhưng chẳng hề thua bất cứ một xứ nào trên thế giới. Không gian có khác thời gian!

Lãnh đạo Mỹ không bao giờ trở lại Việt Nam hoặc dại dột thả quân vào Á châu. Một trận chiến Mỹ-Hoa trên lãnh thổ Trung Quốc là điều bất khả. Hải quân Trung Quốc cũng chỉ như đứa trẻ trong nôi, chưa thể thách đố sự hiện diện của siêu cường ngoài Đông hải - từ Đông hải của Trung Quốc ở miền Bắc đến Đông hải của Việt Nam tại Đông Nam Á. Chưa nói đến các vùng biển khác trên địa cầu....

Hoa Kỳ vẫn thích thú theo dõi sự lớn mạnh của Trung Quốc khi điều ấy có lợi cho mình, lâu lâu còn ra vẻ hốt hoảng. Như thật.

Vì Trung Quốc có thể đạt mức tăng trưởng tới trời xanh mà tăng trưởng chỉ để tạo ra việc làm chứ không có lời thì chẳng đi tới đâu: uống thuốc bổ để đạp xe cho nhanh thì càng dễ hụt hơi mà gục. Nhật Bản năm xưa đã từng vượt qua Mỹ để thành chủ nợ của Hoa Kỳ và của thế giới. Sau đó thở dốc trong hai chục năm, mà chưa dậy nổi!

Vấn đề là Trung Quốc không thể đầu tư vào bên trong để tự mở mang thành quốc gia phú cường mà vẫn lệ thuộc vào sức mua của thiên hạ. Trong khi, với tất cả những bê bối trong chánh sách kinh tế, Hoa Kỳ vẫn là nơi tiếp nhận đầu tư ngoại quốc, kể cả đầu tư của Trung Quốc, để phát triển xứ sở! Khi ba thị trường tiêu thụ mạnh nhất là Âu-Mỹ-Nhật đều bị suy trầm như hiện nay, sức tiêu thụ của họ là chuyện sinh tử cho Bắc Kinh.

Trong khi ấy, lâu lâu Quốc hội Mỹ lại rung chuông rằng đồng Nguyên bị định giá quá thấp và phải được thả nổi. Có thả nổi thì đồng bạc mới thành phương tiện giao hoán đích thực của một cường quốc đích thực!

Bứt neo thả nổi là trôi vào bão tố - mà chết.

Hoa Kỳ vẫn la làng là vì kinh tế Mỹ suy trầm nên lại phải in bạc kích thích sản xuất - biện pháp "tăng mức lưu hoạt có định lượng" quantitative easing, QE lần một, rồi lần hai – và vì xã hội bất công nên phải tăng chi để cải tạo! Rồi lãnh đạo cãi nhau triền miên về định mức công trái, debt ceiling, với lời báo động là coi chừng vỡ nợ, được báo chí phóng ra toàn cầu như lời cáo phó!

***

Siêu cường Hoa Kỳ có biệt tài là toàn phơi ra sự xấu xa thất bại của mình và đuổi các lãnh tụ "không ai thay thế nổi" về viết hồi ký. Trung Quốc thì có biệt tài cường điệu, phô trương tiềm năng rồng cọp, từ tư tưởng Mao Trạch Đông đến lý luận Đặng Tiểu Bình, từ kho dự trữ ngoại tệ đến cái lưỡi bò thè ra Đông hải nay mai sẽ được hàng không mẫu hạm Thi Lang bảo vệ!

Sau ba chục năm bật lên, xứ này đang tìm bãi đáp an toàn mà chưa ra.

Còn Hoa Kỳ thì rên la bài ca khủng hoảng. Cứ như thời Richard Nixon!