Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

THẤY GÌ QUA LUẬT VỀ CHỈ TỆ TRUNG HOA CỦA HOA KỲ?


Bài đọc liên quan:

Dù chỉ mới được thông qua ở thượng viện Hoa Kỳ, nơi mà đảng Dân chủ chiếm đa số đang ủng hộ luật này - luật trừng phạt về đồng nhân dân tệ Trung Hoa neo giá thấp. Nhưng luật này cần phải qua cửa ải cuối cùng từ hạ viện, nơi mà đa số phe Cộng Hoà đang nắm quyền - đảng đại diện cho các tài phiệt của nước Mỹ. Những tưởng cũng nên viết về vấn đề này để có một cái nhìn khách quan sau khi luật này nếu được thông qua và ứng dụng sẽ ra sao?

Quay lại một chút về 2 đảng cầm quyền chính của nước Mỹ mà, tôi đã từng viết trên blog này trong hơn 2 năm qua. Nếu công tâm mà nhìn thì, đảng Dân chủ nước Mỹ là một loại đảng Xã hội Pháp hay đúng nghĩa hơn là một loại đảng Cộng sản cấp tiến. Chủ lo cho giới trung và hạ lưu cho đất nước và thúc đẩy những dự án lớn cho cộng đồng về an sinh xã hội và giáo dục y tế. Đảng Cộng hoà Mỹ là hiện thân của tầng lớp nhà giàu mà, người ta thường gọi là tư bản giãy chết phái diều hâu. Nhưng Cộng hoà quan niệm phải ưu tiên cho giới giàu có để giới này tạo công ăn việc làm cho xã hội.

Từ đó, một hình thái xã hội đa nguyên hữu khuynh hình thành những tư tưởng cấp tiến thúc đẩy xã hội thay đổi, và ứng biến với hoàn cảnh nhanh chóng thông qua hiến pháp Hoa Kỳ đã qui định, mà các Quốc phụ Mỹ đã đề ra. Hai đảng chính cầm quyền ở Hoa Kỳ giống như bộ lọc của nhau trước khi bất kỳ một dự luật hay quyết định nào được áp dụng cho đất nước này. Vì vậy, mà các hành động của nước Mỹ với dân Mỹ và thế giới còn lại không tính bằng năm mà thường tính bằng thế kỷ. Có thể ngắn hạn người ta thấy sai, nhưng về dài hạn là mục tiêu giữ vững vai trò đại ca toàn cầu của nước Mỹ.

Cho nên chuyện thông qua dự luật trừng phạt đồng nhân dân của Trung Hoa là điều có thể phán đoán chắc chắn không trong tháng này, thì cũng sẽ thông qua trong tháng 11/2011 tới. Vì Trung Hoa đã 5 lần 7 lượt nâng rồi lại hạ tỷ giá đồng nhân dân tệ, mà đến nay vẫn như cũ.

Trong gần 6 năm qua, cuộc chiến tranh tiền tệ Hoa - Mỹ đã được Mỹ và phương Tây đưa ra nhiều chiêu thức khác nhau để làm sao cân bằng cán cân thương mại toàn cầu. Vì cái khó là đến giờ này đồng Yuan của Trung Hoa rất mạnh nhờ vào họ đã trở thành công xưởng sản xuất của thế giới, nhưng họ vẫn chưa chịu đưa đồng bạc của họ vào hoà nhập với dòng tiền tiêu dùng của toàn cầu - như các đồng bạc khác có vốn trong các tổ chức tài chính thế giới như IMF và World Bank - để có sự cân bằng tỷ giá, nhằm ổn định kinh tế toàn cầu.

Sau những đòn đánh về cắt dần nguồn cung cấp nhiên liệu và khoáng sản thông qua các cuộc cách mạng hoa Nhài. Đòn tẩy chay hàng Trung Hoa độc hại và chất lượng kém. Đòn cho rằng đồng Yuan của Trung Hoa bị neo với đồng Mỹ kim giá thấp, nên hạ giá đồng Mỹ kim. Và đòn đánh vào Bin Laden để mở toang cánh cửa hậu thuẩn của Trung Hoa với các nhóm khủng bố thế giới thông qua Pakistan, thì đòn này sẽ là đòn tối hậu. Và có lẽ, luật trừng phạt đồng nhân dân tệ Trung Hoa là, chiêu cuối cùng có tính chất quyết định cho không chỉ cho Trung Hoa mà, cho cả Mỹ và thế giới còn lại phải thay đổi đường lối kinh tế của họ. Vì nhiều lý do 2 mặt của nó.

Về phía Hoa Kỳ, mặt lợi thứ nhất là hỗ trợ các nhà sản xuất trong nước có thể cạnh tranh giá cả hàng hoá với hàng hoá có nguồn gốc xuất xứ từ Trung Hoa. Khi có quyền áp giá thuế nhập khẩu khi bộ tài chính Mỹ phát hiện ra sự bảo hộ đồng Yuan giá rẻ của chính quyền Trung Hoa.

Mặt lợi thứ hai mà cũng là mặt hại cho các đại gia Hoa Kỳ là, lâu nay các đại gia Hoa Kỳ đầu tư vào Trung Hoa để nhờ nhân công giá rẻ và đồng Yuan rẻ mà làm sản phẩm đem đi bán cho dân Mỹ và toàn cầu xài với giá đắt để kiếm lãi. Với các đại gia thì ngày càng giàu thêm. Nhưng với dân lao động Mỹ thì mất công ăn việc làm. Với chính phủ Mỹ thì thất thu ngân sách vì luật đầu tư cho phép miễn thuế khi các đại gia luôn có cố vấn luật để nghĩ những chiêu đầu tư trốn thuế. Cho nên nước Mỹ thì nghèo dần, tầng lớp trung và hạ lưu thì khó khăn, nhưng đại gia Mỹ thì cứ nứt vách đổ đố. Luật này buộc các đại gia đầu tư từ Trung Hoa phải di tản ra các nước khác hoặc trở về Hoa Kỳ, nếu còn muốn còn kiếm lợi nhuận. Có nghĩa là Hoa Kỳ - chủ sòng bài thế giới muốn chia lại bài như một dự đoán của tôi hồi tháng 7/2011 - để kết liễu sinh mạng kinh tế chính trị của Trung Hoa. Bằng chứng rất rõ là tập đoàn Intel đã sang Việt Nam.

Dĩ nhiên về phía Trung Hoa, đây là đòn đánh rất nặng từ phía Hoa Kỳ. Vì nếu, không tái cơ cấu kinh tế bằng cách kích thích tiêu dùng nội địa và chuẩn bị đủ khả năng nắm lấy khoa học kỹ thuật cao, thì khi các đại gia Hoa Kỳ cất bước ra đi sẽ sinh ra nhiều thảm hoạ. Thứ nhất là, nạn thất nghiệp sẽ gia tăng khi không còn công ăn việc làm mà, lâu nay Hoa Kỳ đã giúp dân Trung Hoa ở các khu đầu tư của họ. Hiểm hoạ này có thể dẫn đến bạo loạn chính trị của Trung Hoa.

Đối với thế giới còn lại, đây cũng có 2 mặt lợi và hại song hành. Đến giờ này các nhà chiến lược xem đây là cuộc chiến tranh lạnh lần hai. Nó là một cuộc tấn công tổng lực từ kinh tế đến chính trị và có cả sự đổ máu vạ lây của các nước có quan hệ chiến lược với Trung Hoa như Lybia, Sudan, Syria và tương lai sẽ còn những Venezuela, Iran, Bắc Hàn v.v... đều có thể bị vạ lây. Và các tiểu quốc như Việt Nam cần phải hoàn tất việc đón nhận những quân bài sẽ đến với mình. Đây là một cơ hội lớn.

Vậy thì phương án nào để có một sự cân bằng cán cân thương mại toàn cầu, nếu như đề nghị của ông Sarkozy hồi tháng 9/2011 vừa qua là, đồng nhân dân của Trung Hoa nên có mặt trong Quỹ tiền tệ quốc tế IMF, để thế giới có thể quay về với hệ thống Bretton Woods?

Asia Clinic, 13h06', ngày thứ Tư, 12/10/2011

13 nhận xét:

Lý Toét nói...

Lão Sarkozy xỏ lá, dám điểm huyệt độc quyền kinh tế trong lãnh thổ Hoa lục của chú Ba.

Được thả nổi, Yuan sẽ lên giá, những doanh nghiệp Tàu trong lãnh vực xuất khẩu tự nhiên mất tiền do giá đô giảm. Do Yuan có giá, những khoản nợ khổng lồ trong nước Tàu trỗi dậy. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

tualua nói...

Ơ sao cái lá cờ trung hoa nó có lấm tấm trắng thế kia?!. Theo như bài viết của bác Hải thì TH đang chủn bị nhận một đòn đánh mạnh của HK ruj, VN phải tận dụng cơ hội thôi.

Trâu bò đánh nhau ruj muỗi chít hay sống là cũng tùy vào cái tầm và tầm có mún thay đổi hay ko của các vị BCT VN nữa đóa mờ.

khoai tay nói...

dear bác Hải
cháu thấy hình minh họa của bác có nhiều vết đạn, nhưng hình như là chỉ rơi vào chân (háng) của thiên tử thôi...
không khéo lại chết ruồi...

Dr.Hung nói...

hi, cháu nghĩ bác cho vài vết trắng là quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam phải không ạ ? :D

Jerry Mouse nói...

Gốc rễ vấn đề là Trung Quốc không có nội lực, phụ thuộc quá nặng vào bên ngoài, khi bên ngoài có biến động thì mình biến động theo.

Khi các nước Mỹ và Phương Tây rút đi, Công nghệ sản xuất hàng hóa chất lượng cao cũng đi theo, Trung Quốc không đủ trinh độ KHKT để khả năng phát minh hay sản xuất ra các hàng hóa đẳng cấp cao, chuyện rơi vào khủng hoảng là điều chắc chắn, chỉ sợ trong cơn khủng hoảng, Trung Quốc "xuất khẩu" bớt khủng hoảng qua Việt Nam thì Việt Nam cũng mệt.

Điều quan trong là bây giờ Việt Nam có chuẩn bị những gì sẽ "bay từ Trung Quốc qua, cả tốt lẫn xấu, cái này dành cho nhưng cái đầu tàu đang dẫn dắt nước Việt.

Jerry Mouse nói...

Dear Dr Hùng

1 hình ảnh nhiều ý nghĩa, không nhất thiết phải nói ra

Thong nhat TQ nói...

Tư bản Mĩ đã bỏ 1 đồng vốn đầu tư vào TQ.Thu lại trăm đồng lãi và 1 ít trốn thuế.liệu các nhà đầu tư có dám mạo hiểm rời bỏ,rút vốn đầu tư khỏi TQ hay ko. khi đồng NNT trở về giá trị thực.Chắc chắn không bỏ mà chuyển giao hoặc bán lại 1 phần tài sản vốn đầu tư cho TQ.Khi nội lực TQ tiếp thu được công nghê .hấp thu công nghệ tốt thì đây là cơ hội TQ thành 1 cường quốc trong thời gian không xa.

VN tuy gần TQ nhưng cứ mải xem TQ là thì trường xuất khẩu. thì mải mải là sân sau TQ.

VN cần thoát khỏi cái bóng của TQ.Bằng cuộc chiến bằng, nền kinh tế trí thức.hơn là nền kinh tế sản xuất bán cái mà thế giới đều có.

BS Hồ Hải nói...

Thủ tướng Putin hoàn tất chuyến thăm TQ đây chính là cái phao cho Trung Hoa nhưng Nga đang là kẻ hưởng lợi trong gần 6 năm qua. Nên một trong những yêu sách của Nga là giải quyết tranh chấp các hòn đảo ở Bắc Băng Dương và biên giới Nội Mông cũng như giá cả.

Năm nay đúng là năm quá nhiều biến động và ghê gớm.

Chau nói...

@Thong nhat TQ
Chắc không đơn giản như bạn nghĩ đâu. Khi tư bản ngọai quốc rút ra khỏi TQ thì đồng thời họ cũng bỏ lại nào là cơ man rác rưởi mà có lẽ TQ phải bỏ ra hàng ngàn tỷ đô la và hàng chục năm để giải quyết.Còn những thứ công nghệ mà tư bản nước ngoài chuyển giao cho TQ có lẽ đã lạc hậu và được khấu hao hết rồi, thế mới gọi là tư bản chớ.

Thành nói...

Dear Bác !
Năm nay có nhiều chuyện biến động nhưng tất cả chỉ là tiền đề để những bước ngoặt động trời có thể xảy ra trong năm 2012. Khi cả Nga và Mỹ đều tiến hành bầu cử Tổng Thống, Trung Quốc tiến hành Đại Hội đảng lần thứ 12, lại còn châu Âu ......

Một bộ phim bom tấn từng đưa ra thị trường và có doanh thu khá cao là : " Năm 2012 - Năm đại họa "

Không biết lời tiên chi đó có trở thành sự thật không ? Và đại họa đang treo trên đầu nước nào ?

Cheers !

Thành nói...

Dear Bác !
Cháu nghĩ ông Putin sang thăm Trung Quốc với hai mục đích chính là : vấn đề khí đốt và Putin muốn lập nên một liên minh Á Âu .

Vấn đề khí đốt lần này hình như có nhiều điểm giống với lần mà ông Hồ cẩm Đào sang thăm Nga vào tháng 6, cũng mục đích chính là vấn đề năng lượng nhưng lại thất bại vì cùng chung một lý do là hai bên không có được những thỏa thuận về giá cả hợp lý.

- Cháu nghĩ Nga hiện nay nên gọi là những "con sói Nga " thì hợp hơn !Putin quá tinh ranh khi nhìn thấy anh Ba Tàu đang khát năng lượng như thế nào ? Cháu nghĩ một người đang chết khát trên sa mạc sẵn sàng đổi một cây vàng cho một cốc nước. Cháu nghĩ Putin đã hiểu được điều đó nên tạm hài lòng về nước với một hợp đồng trị giá 7 tỷ USD.

Ngoài vấn đề khí đốt ra, thì Nga chắc không dại gì mà không đòi thêm lợi ích gì đó ?

Nếu hiện thực khách quan mà như thế này, thì Trung Quốc thảm thật rồi ?

Van Trung Vi nói...

Thực tế với bản chất gian hùng của mình người nga sẽ không thể để cho TQ nhanh chóng thất bại. vì chiến tranh hoa mĩ càng lâu thì thời cơ cho nga gia tăng ảnh hưởng càng lớn. thế nên mỗi khi TQ thất thế thì nga sẽ nhất định giúp TQ ổn định. Nếu TQ lấn át HK thì Nga lại chĩa súng vào TQ. Vậy đây sẽ là một cuộc phân tranh bền bỉ của 3 đại ca. trong đó đối trọng rất tương xứng, Nga Mĩ Tàu(năng lượng-Tài chính-nhân công...).

Với VN thì đó là việc chính của đảng, việc tham mưu là của tầng lớp tinh cao quý, việc của những người chưa cao quý là làm cho mình cao quý hoặc chí ít cũng không bị lôi vào kế hoạch của chính khách.

Biển hồ rồi cũng chảy ra biển đông, mất bề sâu thì ta tìm bề rộng.

Jerry Mouse nói...

Dear Thành & Van Trung Vi

Nước Nga chỉ có 1 con bài năng lượng thôi,thêm con bài vũ khí chỉ để bảo vệ lãnh thổ của mình và buôn bán thôi, không có nội lực mạnh toàn diện đủ sức vươn cao và vươn xa như Mỹ đ, chưa đủ sức vươn tay ôm 1/2, 1/3, hoặc 1/4 thế giới như thời Liên Xô.

Với con bài năng lượng, Nga cũng khó mà nắm tay nâng đỡ Trung Quốc, Sức tiêu thụ năng lượng của Trung Quốc rất khủng khiếp, với một nền kinh tế chỉ bằng 1/3 của Mỹ nhưng sức tiêu thụ năng lượng gần ngang với Mỹ

Link tham khảo:
Của Mỹ:

http://en.wikipedia.org/wiki/Energy_in_the_United_States

Của Trung Quốc:

http://en.wikipedia.org/wiki/Energy_in_the_United_States

Với mức tiêu thụ năng lượng này, Công nghệ sản xuất Made in TQ đang ở đâu khi các Công ty Công nghệ cao rút đi, Các công nghệ Trung Quốc "tự chủ" sẽ phát triển, và sẽ ngốn thêm năng lượng "khủng", ai sẽ cung cấp năng lượng giá cạnh tranh? Nga sẽ giang tay ra? Đổi dầu lấy lãnh thổ?


Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

ĐỌC MÔI TRUNG HOA

Stephen S. Roach, một thành viên của Đại học Yale, là Chủ tịch điều hành của Morgan Stanley châu Á và là tác giả của cuốn The Next Asia. Tôi đã có dịch 2 bài viết của ông là: Bước ngoặc Trung Hoa và bài Làm sao để Châu Á đối phó với tình trạng tiêu thụ đang hấp hối của Mỹ? Vì là chủ tịch của chi nhánh của một tập đoàn tài chính lớn hàng đầu của Mỹ ở Châu Á, đồng thời là một giảng viên của Yale University. Nên những bài viết của ông có giá trị thực tế rất cao. Cái nhìn của ông không quá cực đoan và mơ hồ như các nhà kinh tế tài chính khác, khi họ chỉ chăm chăm vào một Trung Hoa sụp đổ. Nhưng khi một ai đó đã từng sống trong một nhà nước đơn nguyên tả khuynh cực đoan như Trung Hoa hoặc Việt Nam sẽ mới thấy hết giá trị của những bài viết về kinh tế của ông Stephen S. Roach.

Bài viết gốc: Read China’s Lips

NEW HAVEN – Đã từ lâu người Trung Hoa ngưỡng mộ tính năng động kinh tế của Mỹ. Nhưng họ đã mất niềm tin đối với chính phủ Mỹ và rối loạn chức năng trong cương vị quản lý kinh tế của Mỹ. Thông điệp đó đến quá ầm ĩ và rõ ràng trong chuyến du lịch gần đây của tôi đến Bắc Kinh, Thượng Hải, Trùng Khánh, và Hồng Kông.

Đứng ngay trên bờ vực của cuộc khủng hoảng do cho vay dưới chuẩn, các cuộc tranh luận về trần nợ và thâm hụt ngân sách chỉ một liều thuốc nhỏ nhoi cho con bệnh trầm kha. Các quan chức cấp cao Trung Hoa kinh hoàng là làm cách nào để Hoa Kỳ cho phép các chính trị gia chơi con bài chủ để ổn định tài chính. Một nhà hoạch định chính sách cao cấp Trung Hoa lên tiếng trong giữa tháng Bảy này, "Điều này là thực sự gây sốc ... Chúng tôi hiểu chính trị, nhưng chính phủ của các bạn vẫn cứ tiếp tục khinh suấtđiều đáng kinh ngạc".

Trung Hoa không phải là người ngoài cuộc vô tội trong cuộc đua của Mỹ đến vực thẳm. Trong hậu quả của cuộc khủng hoảng tài chính châu Á cuối những năm 1990, Trung Hoa đã tích lũy được khoảng 3,2 nghìn tỷ USD trong dự trữ ngoại hối để bảo vệ hệ thống của mình từ những cú sốc bên ngoài. Hai phần ba số đó - khoảng 2 nghìn tỷ USD - được đầu tư trong các tài sản dựa trên đồng đô la, phần lớn là trái phiếu kho bạc Mỹ và các chứng khoán của công ty (ví dụ, Fannie Mae và Freddie Mac). Kết quả là, Trung Hoa đã vượt Nhật Bản vào cuối năm 2008 là chủ sở hữu nước ngoài lớn nhất của tài sản tài chính Mỹ.

Không chỉ Trung Hoa cảm thấy an toàn trong việc đặt cược lớn như vậy vào những thành phần một thời tương đối không rủi ro của những đồng tiền dự trữ trên thế giới, nhưng chính sách tỷ giá của Trung Hoa đã làm cho nó không còn phương cách nào khác để lựa chọn. Để duy trì một mối quan hệ chặt chẽ giữa đồng nhân dân tệ và đồng đô la, Trung Hoa đã phải tái đầu tư một phần lợi nhuận của dự trữ ngoại tệ vào các tài sản dựa trên đồng đô la.

Những ngày xa xưa đó đã qua. Trung Hoa nhận ra rằng chiến lược tăng trưởng hiện nay không còn là một phương cách thông minh nữa - quá phụ thuộc vào sự kết hợp giữa xuất khẩu và một bộ đệm lớn bằng cách dự trữ ngoại tệ bằng đồng USD. Ba sự phát triển then chốt đưa các lãnh đạo Trung Hoa đến kết luận này:

Thứ nhất, khủng hoảng và suy thoái 2008-2009 là một lời cảnh tỉnh. Trong khi các ngành công nghiệp xuất khẩu của Trung Hoa vẫn còn có tính cạnh tranh cao, có những nghi ngờ dễ hiểu về tình trạng sau khủng hoảng của nhu cầu nước ngoài đối với các sản phẩm Trung Hoa. Từ Mỹ sang châu Âu đến Nhật Bản – những nền kinh tế đã phát triển bị méo mó vì khủng hoảng chịu chung số nợ hơn 40% xuất khẩu của Trung Hoa - nhu cầu thị trường đến tận tay người tiêu dùng trong những năm tới có khả năng phát triển với tốc độ chậm hơn so với thời gian bùng nổ xuất khẩu của Trung Hoa trong 30 năm qua. Sự tăng trưởng của Trung Hoa đã được điều khiển một cách mạnh mẽ nhất, có nhược điểm đáng kể để động lực xuất khẩu thúc đẩy.

Thứ hai, các chi phí bảo hiểm của nền kinh tế Mỹ sự đòi hỏi quá sức của nền kinh tế Mỹ, phần lớn dự trữ bằng đồng đô la dự trữ ngoại hối của Trung Hoa - đã bị phóng đại bởi rủi ro chính trị. Với việc trả nợ của chính phủ Mỹ hiện đang như một trò đùa, khái niệm tài sản không rủi ro dựa trên đồng đô la đang trong tình trạng bị nghi ngờ.

Trong những năm gần đây, Thủ tướng Trung Hoa Ôn Gia Bảo và Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã nhiều lần bày tỏ mối quan tâm về chính sách tài chính của Mỹ và tình trạng nơi ẩn náu an toàn của trái phiếu kho bạc. Giống như hầu hết người Mỹ, các nhà lãnh đạo Trung Hoa tin rằng Hoa Kỳ cuối cùng sẽ né tránh được viên đạn của một cuộc vỡ nợ hoàn toàn. Nhưng đó không phải là điều quan trọng. Hiện nay, chủ nghĩa hoài nghi đã trở thành cốt lõi cho bất kỳ "sự dàn xếp nào" - đặc biệt là tin vào những điều ảo tưởng (one that relies on smoke and mirrors) để trì hoãn việc điều chỉnh tài chính có hiệu quả.

Tất cả các phép thuật này làm thiệt hại lâu dài đến độ tin cậy của cam kết Washington "sự tin tưởng và tín nhiệm tuyệt đối" vào chính phủ Mỹ. Và điều đó đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về sự khôn ngoan của các khoản đầu tư khổng lồ của Trung Hoa trong các tài sản bằng đồng đô la.

Cuối cùng, lãnh đạo của Trung Hoa là tâm đến của những rủi ro được đưa đến bởi sự mất cân bằng kinh tế vĩ mô và vai trò của tăng trưởng xuất khẩu và tích lũy dựa trên đồng đô la ngoại hối đóng vai trong việc duy trì những sự mất cân bằng. Hơn nữa, người Trung Hoa hiểu được những áp lực chính trị là đặt thế giới đã phát triển tăng trưởng-chết đói trên sự quản lý chặt chẽ với tỷ giá trao đổi của đồng nhân dân tệ so với đồng USD – cái áp lực mà nó làm thu hút người ta phải nhớ đến chiến dịch tương tự như đã từng xảy ra với Nhật Bản vào giữa những năm 1980.

Tuy nhiên, không giống như Nhật Bản, Trung Hoa sẽ không tham gia vào cuộc đánh giá lại đồng nhân dân tệ. Đồng thời, Trung Hoa cũng nhận ra sự cần thiết phải giải quyết những căng thẳng địa chính trị. Nhưng, Trung Hoa sẽ làm như vậy bằng cách cung cấp kích thích nhu cầu trong nước, do đó họ sẽ chấm dứt chính sách tin vào các tài sản dựa trên đồng đô la.

Với những cân nhắc trong tâm trí này, Trung Hoa đã thông qua một phản ứng rất minh bạch. Kế hoạch 5 năm lần thứ 12 mới thể hiện tất cả - một sự thay đổi ủng hộ tiêu thụ trong cơ cấu kinh tế của Trung Hoa rằng ưu tiên giải quết về sự mất cân bằng không bền vững của Trung Hoa. Bằng cách tập trung vào tạo việc làm trong các lĩnh vực dịch vụ, đô thị hóa hàng loạt, và mở rộng mạng lưới an toàn xã hội, sẽ có một sự thúc đẩy lớn lao động thu nhập và sức mua của người tiêu dùng. Kết quả là, thị phần tiêu thụ của nền kinh tế Trung Hoa có thể tăng lên ít nhất là 5% của GDP vào năm 2015.

Một định hướng tái cân bằng người tiêu dùng sẽ giải quyết những căng thẳng đã nói ở trên. Nó di chuyển tăng trưởng kinh tế đi từ một sự phụ thuộc nguy hiểm vào nhu cầu quốc ngoại, thành hỗ trợ nhu cầu quốc nội chưa được khai thác. Ngoài ra, sự làm mất đi tình trạng một đồng tiền bị định giá thấp như là một chỗ dựa để tăng trưởng xuất khẩu, làm cho Trung Hoa mất nhiều thời gian đáng kể để đẩy mạnh tốc độ cải cách tiền tệ.

Nhưng, bằng cách nâng cao thị phần tiêu thụ GDP của mình, Trung Hoa cũng sẽ thu hút nhiều tiết kiệm thặng dư trong dân chúng. Điều đó có thể mang lại cho tài khoản hiện tại của Trung Hoa vào sự cân bằng - hoặc thậm chí vào thâm hụt nhẹ - vào năm 2015. Điều đó sẽ làm giảm mạnh tốc độ tích lũy ngoại hối và cắt thành nhu cầu mở tài sản bằng đồng đô la của Trung Hoa.

Vì vậy Trung Hoa, người mua nước ngoài lớn nhất của trái phiếu chính phủ Mỹ, sẽ sớm nói, "đã quá đủ". Tuy nhiên, một thỏa thuận ngân sách rỗng, kết hợp với ​​tăng trưởng dự kiến yếu hơn cho nền kinh tế Mỹ trong những năm tới, với một thời gian kéo dài bằng ma thuật của những thâm hụt chính phủ quá cỡ. Điều đó đặt ra câu hỏi lớn nhất của tất cả: thiếu nhu cầu đối với trái phiếu kho bạc Mỹ của Trung Hoa, làm cách nào để một khoản thiếu tiết kiệm để tài trợ cho nền kinh tế Mỹ mà không làm đồng đô la mất giá và / hoặc có tình trạng gia tăng lớn trong tỷ lệ lãi suất thực tế dài hạn?

Với sự phản ứng đủng đỉnh nghe từ trong nội bộ Washington rằng Trung Hoa sẽ không dám khuấy động như một ván cờ tàn. Vì khác nào là cuối cùng họ phải đặt cược tài sản của họ? Tại sao họ có nguy cơ thua lỗ trong danh mục đầu tư lớn của các tài sản dựa trên đồng đô la?

Những câu trả lời của Trung Hoa cho những câu hỏi trên rõ ràng: Trung Hoa không còn sẵn sàng mạo hiểm ổn định tài chính và kinh tế trên cơ sở những lời hứa cuội của Washington và một sự quản lý kinh tế đã bị tồi tệ. Người Trung Hoa cuối cùng đã nói không. Hãy đọc môi họ.

Bản quyền: Project Syndicate, 2011.
www.project-syndicate.org

http://bshohai.blogspot.com/2011/07/oc-moi-trung-hoa.html#comments

BS Hồ Hải nói...

Dear All,

Còn lâu lắm thế giới còn lại mới đủ khả năng để có thể hiểu về kinh tài như nước Mỹ.

Nếu các bạn tìm hiểu về đại học Mỹ các bạn sẽ thấy có 2 loại trường:
1. Liberal of Art College (LAC).
2. University và Institute of Technology (IoT).

Loại LAC là loại đào tạo ra những con người toàn diện. Loại University và IoT là loại đào tạo ra những con người thuần chuyên gia kỹ thuật cao. Nhưng gần đây, một số University có thêm chương trình LAC. Vì họ thấy những ai tốt nghiệp LAC ra đời sẽ đi vững chãi hơn về lâu dài.

Cũng vậy, Mỹ họ xếp economy vào nhóm Art tức là nghệ thuật như cầm kỳ thi họa, giáo dục, etc... Điều này thể hiện qua cách điều hành một nền kinh tế.

Sức khỏe 1 nền kinh tế được đo qua sức khỏe đồng tiền. Một đồng tiền mạnh chỉ có ở một nền kinh tế mạnh và ngược lại.

Nền kinh tế Trung Hoa đang rất mạnh. Nên họ điều chỉnh được đồng tiền của họ theo 2 hướng mãnh và yếu. Nhưng họ thích đồng tiền họ yếu giống nước Nhật ở thập niên 1980s. Hòng họ điều khiển kinh tế toàn cầu. Bài học cũ của Nhật đã là bài học hôm nay của Trung Hoa, khi thế giới ồn ào cho rằng Nhật sẽ soán ngôi nước Mỹ.

Nhưng nước Mỹ có 1 sức mạnh vô biên là đồng đô la của họ là đồng dùng chung toàn cầu và NYSE là thị trường chứng khoán trung tâm của thế giới. Điều này làm đồng đô la Mỹ luôn là nơi trú ẩn an toàn cho toàn cầu, và trái phiếu chính phủ Mỹ là nơi ẩn nấp tốt nhất.

Song Mỹ, họ sinh được đồng đô la thì họ giết đồng đô la được khi họ cần điều khiển nền kinh tế toàn cầu.

Khi Mỹ giết đồng đô la thì các nước có nền kinh tế mạnh không hề suy suyển về kinh tế. Nhưng các nước có nền kinh tế bằng zero như Việt Nam thì không chóng thì chày sẽ sụp đổ toàn diện. Nhưng bị kịch của Việt Nam là không thể qua mặt nước mẹ Trung Hoa để thay đổi hình thái kinh tế chính trị, khi nước mẹ chưa đồng ý. Cuối cùng là dân Việt Nam sẽ lãnh đủ tất cả những gì mà cuộc chiến tiền tệ của các cường quốc qua lạm phát do mất giá đồng tiền. Nếu chính quyền Việt Nam không vì giai cấp cầm quyền thì nên nhanh cho1nh thay đổi hình thái chính trị kinh tế. Nếu không bi kịch của một quá khứ đổ máu có thể sẽ lập lại một lần nữa không xa, khi người dân hết đường để sống do lạm phát.

Cuối tuần hạnh phúc,

BS Hồ Hải nói...

Dear All,
Theo tác giả Stephen S. Roach thì nhiệm kỳ tới Trung Hoa sẽ bức ra khỏi sự neo đậu với đồng đô la Mỹ để bảo hộ đồng Yuan giá thấp. Như vậy giá trị đồng Yuan sẽ tăng cao. Đó là phương thức giải quyết không chỉ cho những vấn đề mà cả Mỹ với thế giới còn lại và Trung Hoa đang bị kẹt là:

1. Trung Hoa đang cướp việc làm của thế giới.
2. Mỹ đang cướp tiền của thế giới.
Nhưng thế giới đang bị khủng hoảng trầm trọng. Nên buộc lòng Mỹ phải làm trò ảo thuật, mà tác giả gọi là ma quái để ép Trung Hoa phải bức ra chính sách neo giá đồng Yuan thấp với đồng đô la.

Nhưng nếu Trung Hoa bỏ neo giá đồng Yuan thấp thì tình hình xuất khẩu của Trung Hoa sẽ ra sao, nếu họ không nâng chất lượng hàng hóa của họ lên cao như hiện nay? Và sự kết hợp nâng khả năng tiêu thụ nội địa của họ lên cao như mong muốn liệu có được không?

Đó là những vấn đề đau đầu cho các nhà hoạch định chính sách Trung Hoa hiện nay. Vì không phải đến bây giờ Trung Hoa mới nghĩ ra phải năng tiêu thụ nội địa, mà họ đã đưa ra hồi đại hội 11 của họ cách nay 5 năm. Nhưng ông Hồ Cẩm Đào và ông Ôn Gia Bảo không chịu chính sách này.

Cho đến khi Mỹ đánh rớt đồng đô la và buộc Trung Hoa phải mua thêm 800 tỷ đô la trái phiếu chính phủ hồi năm 2009 thì các lãnh đạo Trung Hoa mới giật mình là họ đã bị vào một chiếc thòng lọng kinh tế cơ bản mà ai cũng dễ hiểu là: "Khi một con nợ nợ ngân hàng 100 triệu đồng thì con nợ ấy sẽ sợ ngân hàng. Nhưng khi con nợ mắc nợ ngân hàng đến 100 tỷ thì lúc ấy ngân hàng lại lo sợ con nợ".

Tôi cho rằng sức mạnh Trung Hoa sẽ không còn như hiện nay trong 5 năm tới. Nhưng một Trung Hoa sụp đổ thì vô cùng khó, vì chuyên chính vô sản của chế độ cộng sản là vô song khó lòng bị lung lay, nếu các lãnh đạo cộng sản không tự tháo nó ra vì quyền lợi riêng tư của họ như ông Gorbachev vĩ đại của Liên Xô cũ.

Cheer,


Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Siêu cường và đại cường điệu

http://www.dainamax.org/2011/07/sieu-cuong-va-ai-cuong-ieu.html
2011-07-26
Nước Mỹ hết thời và Trung Quốc đắc thế?...




Hoa Kỳ mấp mé khủng hoảng, tuần này mà không có quyết định nâng cao định mức đi vay thì coi như... "vỡ nợ".

Hàng ngày báo chí nhắc nhở như vậy. Hàng tuần, các công ty lượng cấp trái phiếu như Moody's hay Standard & Poor's đều dọa đánh sụt giá trị trái phiếu - là khả năng trả nợ - của đệ nhất siêu cường thế giới, một siêu cường mắc nợ.

Nhìn qua bên kia đại dương - Đại tây dương – Liên hiệp Âu châu cũng chẳng khá hơn. Vụ khủng hoảng của đồng Euro che giấu một nan đề khác: định chế nào quyết định về chánh sách chung của một khối thống nhất về kinh tế mà bất nhất về rất nhiều vấn đề khác? Vụ Lybia là một ví dụ. Âu châu chỉ có thể tự an ủi, rằng "chưa tệ bằng Mỹ!"

Nhìn lại bên này đại dương – Thái bình dương – tình hình Nhật Bản còn bi đát hơn. Sau hai chục năm vay tiền dân để chữa trị kinh tế, quốc gia có dân số lão hóa nhất địa cầu đang chật vật cấp cứu một trận thiên tai lịch sử và ba hậu quả dính chùm, là động đất, sóng thần và sự sụp đổ của hệ thống năng lượng hạch tâm.

Chỉ còn Trung Quốc hiên ngang đứng đó, chạy lên, bơi ra, lao tới, và sẽ có ngày thay bậc đổi ngôi thành siêu cường ngang ngửa với Mỹ! Trong khi ấy, lãnh đạo Hoa Kỳ cãi nhau, dỗi lẫy, bỏ họp chạy ra phân bua với công chúng!

Nhìn từ bên ngoài, khi Trung Quốc đang lên thì Hoa Kỳ quả là hết thời....

***
Sự thật lại không đơn giản như vậy!

Trong lãnh vực truyền thông, ai cũng muốn nhấn mạnh đến loại tin nóng hổi với chữ "nhất", hay lời khai từ "lần đầu tiên". "Hoa Kỳ mắc nợ nhiều nhất xưa nay so với Tổng sản lượng GDP". "Lần đầu tiên mà cường quốc kinh tế này có thể bị vỡ nợ, nếu Quốc hội không nâng định mức đi vay", v.v... Các chính khách nhân đó lừa mị hoặc dọa dân để chỉ ra trách nhiệm ở đảng đối lập.

Sinh hoạt dân chủ bình thường là có tranh luận về từng giải pháp. Nhưng từ nội dung của vấn đề đến ấn tượng về giải pháp vẫn có khoảng cách của thủ thuật chính trị. Và cách tường thuật của truyền thông có thể gây ấn tượng sai lạc.

Sai lạc như khi loan tin "Tổng thống Obama đã triệu tập lãnh đạo Quốc hội vào Toà Bạch Cung lúc 11 giờ sáng...." Khẩn trương lắm rồi, như các viện sĩ Bắc Kinh có thể đang lý luận!

Thật ra, theo nguyên tắc "tam quyền phân lập" – ba chân vạc của nền dân chủ, gồm có Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp – thì Lập pháp có quyền ngang Hành pháp. Người cầm đầu Hành pháp chỉ có thể "mời" chứ không thể "triệu tập" lãnh đạo Lập pháp. Có phải là Bộ Chính trị đâu! Vả lại, dù Hoa Kỳ có theo "Tổng thống chế" chứ không phải "Đại nghị chế" như Âu châu hay Nhật, Hạ viện Hoa Kỳ vẫn có rất nhiều quyền hạn về ngân sách.

Đó là đặc tính của nước Mỹ mà nhiều chế độ độc tài chưa hiểu.

Ngoài ra, hệ thống luật lệ phức tạp của Mỹ cho phép bộ Ngân khố - bộ Tài chánh của xứ khác - gạn ra một số ngân khoản để lâm thời trang trải việc chi tiêu sau mùng hai Tháng Tám, cho đến khi Hành pháp và Lập pháp tìm ra giải pháp cho nạn bội chi quá lớn và vay mượn quá nhiều. Tổng trưởng Ngân khố Timothy Geithner có thể báo động - với ngay tình hay gian ý - để thúc giục Quốc hội giải quyết hồ sơ ngân sách. Chứ việc Hoa Kỳ vỡ nợ - default - là bất khả. (Xin xem lại bài "Vụ 'OK Corral' về Kinh tế" trên cột báo này vào ngày 20110117).

Và ngày tàn của Đế quốc Mỹ hoặc sự giẫy chết của tư bản chủ nghĩa chỉ là chuyện bình luận cho vui. Như đã thấy từ hơn trăm năm qua!

***

Nhưng dù không thể vỡ nợ, Hoa Kỳ vẫn có thể... quịt nợ!

Đó là thành tích của một Tổng thống Cộng Hoà cực bảo thủ mà cũng có chánh sách kinh tế thiên tả nhất - lại một chữ nhất - kể từ Franklin Roosevelt hay từ Lyndon Johnson. Đó là Richard Nixon!

Nixon lập ra những cơ quan công quyền để điều tiết kinh tế xã hội không kém gì vị tiền nhiệm Dân Chủ là Lyndon Johnson. Vì khi ấy, dân Mỹ muốn như vậy! Là một anh hùng chống cộng, ông cũng dắt Trung Cộng ra thành Trung Quốc, một quốc gia bình thường!

Cuộc chiến Việt Nam – thừa hưởng từ Kennedy và Johnson - cùng nạn tăng chi của chương trình "Xã hội Đại đồng" – Great Society của Johnson - gây lạm phát gần 6%, khiến cho lần đầu tiên trong thế kỷ 20 - lại "lần đầu tiên" - cán cân ngoại thương và chi phó của Hoa Kỳ rơi vào số âm.

Vì vậy, năm 1970, hối đoái và vật giá là hai bài toán cho Nixon.

Từ thỏa ước Bretton Woods 1944, Hoa Kỳ giàng giá Mỹ kim vào vàng: nhà cái Mỹ cam kết với các con bạc toàn cầu là sẽ thanh toán đô la theo một tỷ giá nhất định so với vàng. Chữ "gold window" - quầy vàng - có nghĩa là ai có Mỹ kim đều có thể bước vào một quầy Mỹ đổi ra vàng theo hối suất 35 đô la ăn một "troy ounce" (31 gram).

Mọi người vui vẻ làm ăn. Âu Châu cùng Nhật tái thiết trên lưng Hoa Kỳ và dưới cái dù chiến lược của Mỹ, trở thành những cường quốc đang lên và chủ nợ của Mỹ....

Muốn giữ lời cam kết, Hoa Kỳ phải có lượng vàng dự trữ tương ứng với khối tiền tệ lưu hành bằng đô la. Nhưng vì tăng chi quá nhiều, dự trữ vàng của Mỹ từ 55% khối tiền tệ sụt xuống còn có 22%. Qua năm 1971, khối tiền tệ tăng thêm 10% và tiền bắt đầu chảy khỏi nước Mỹ, 22 tỷ trong sáu tháng đầu năm. Các con bạc khác, như Đức hay Thụy Sĩ, lặng lẽ ra khỏi hệ thống Bretton Woods. Mỹ kim xuống giá vì nhiều nước càng ào ạt đổi đô la ra vàng, và yêu cầu nhà cái tôn trọng lời cam kết của "quầy vàng".

Tối 15 Tháng Tám năm 1971 - trước khi các thị trường Á châu mở cửa - Nixon công bố hai quyết định: 1) Chấm dứt chế độ giao hoán tự do theo tỷ giá cố định – tức là đóng cửa quầy vàng – và 2) Thiết lập chế độ kiểm soát giá cả và lương bổng trong 90 ngày. Quyết định đơn phương, vì không tham khảo các định chế tài chánh quốc tế, được gọi là cú sốc của Nixon – "Nixon shocku" theo cách nói của người Nhật tái tê!

Nhà cái Hoa Kỳ vừa chặt neo bỏ chạy, và quịt nợ thế giới... Khi ấy, dân Mỹ vỗ tay ủng hộ! Qua năm sau, Nixon tái đắc cử vẻ vang.

Còn kế hoạch kiểm soát giá cả để giải trừ lạm phát thì thất bại thê thảm – như chính ban tham mưu kinh tế của ông muốn chứng minh - vì vật giá tiếp tục gia tăng. Hai năm sau thì lên tới mức hai số. Nhưng rồi chuyện ấy bị chìm vào chuyến Hoa du với bản Tuyên bố chung Thượng Hải năm 1972, khiến Nixon là vĩ nhân thời đại. Rồi vụ Watergate khiến ông từ chức trong nhục nhã, rồi cuộc chiến Việt Nam kết thúc "trong danh dự", vân vân....

Nhìn lại chuyện 40 năm trước, Hoa Kỳ là siêu cường có khả năng đơn phương quyết định về nhiều hồ sơ quốc tế tùy theo tính toán về quyền lợi của mình.

Và sau khi Liên Xô tan rã hai chục năm trước thì siêu cường ấy trở thành độc bá! Mà vẫn tiếp tục vào ra không kể. Còn các lãnh tụ anh minh được thổi lên trời xanh cũng có thể là chính khách bị dân chúng quăng vào quên lãng, như chiếc dép rách!

***
Bây giờ, Hoa Kỳ nhìn Trung Quốc ra sao?

Nếu được nói thật thì lãnh đạo Mỹ coi xứ này như cường quốc đang lên. Dù có "màu sắc Trung Hoa" thì cũng chỉ là một cường quốc hạng nhì, chưa thể là siêu cường. Hoa Kỳ có suy yếu hơn xưa, nhưng chẳng hề thua bất cứ một xứ nào trên thế giới. Không gian có khác thời gian!

Lãnh đạo Mỹ không bao giờ trở lại Việt Nam hoặc dại dột thả quân vào Á châu. Một trận chiến Mỹ-Hoa trên lãnh thổ Trung Quốc là điều bất khả. Hải quân Trung Quốc cũng chỉ như đứa trẻ trong nôi, chưa thể thách đố sự hiện diện của siêu cường ngoài Đông hải - từ Đông hải của Trung Quốc ở miền Bắc đến Đông hải của Việt Nam tại Đông Nam Á. Chưa nói đến các vùng biển khác trên địa cầu....

Hoa Kỳ vẫn thích thú theo dõi sự lớn mạnh của Trung Quốc khi điều ấy có lợi cho mình, lâu lâu còn ra vẻ hốt hoảng. Như thật.

Vì Trung Quốc có thể đạt mức tăng trưởng tới trời xanh mà tăng trưởng chỉ để tạo ra việc làm chứ không có lời thì chẳng đi tới đâu: uống thuốc bổ để đạp xe cho nhanh thì càng dễ hụt hơi mà gục. Nhật Bản năm xưa đã từng vượt qua Mỹ để thành chủ nợ của Hoa Kỳ và của thế giới. Sau đó thở dốc trong hai chục năm, mà chưa dậy nổi!

Vấn đề là Trung Quốc không thể đầu tư vào bên trong để tự mở mang thành quốc gia phú cường mà vẫn lệ thuộc vào sức mua của thiên hạ. Trong khi, với tất cả những bê bối trong chánh sách kinh tế, Hoa Kỳ vẫn là nơi tiếp nhận đầu tư ngoại quốc, kể cả đầu tư của Trung Quốc, để phát triển xứ sở! Khi ba thị trường tiêu thụ mạnh nhất là Âu-Mỹ-Nhật đều bị suy trầm như hiện nay, sức tiêu thụ của họ là chuyện sinh tử cho Bắc Kinh.

Trong khi ấy, lâu lâu Quốc hội Mỹ lại rung chuông rằng đồng Nguyên bị định giá quá thấp và phải được thả nổi. Có thả nổi thì đồng bạc mới thành phương tiện giao hoán đích thực của một cường quốc đích thực!

Bứt neo thả nổi là trôi vào bão tố - mà chết.

Hoa Kỳ vẫn la làng là vì kinh tế Mỹ suy trầm nên lại phải in bạc kích thích sản xuất - biện pháp "tăng mức lưu hoạt có định lượng" quantitative easing, QE lần một, rồi lần hai – và vì xã hội bất công nên phải tăng chi để cải tạo! Rồi lãnh đạo cãi nhau triền miên về định mức công trái, debt ceiling, với lời báo động là coi chừng vỡ nợ, được báo chí phóng ra toàn cầu như lời cáo phó!

***

Siêu cường Hoa Kỳ có biệt tài là toàn phơi ra sự xấu xa thất bại của mình và đuổi các lãnh tụ "không ai thay thế nổi" về viết hồi ký. Trung Quốc thì có biệt tài cường điệu, phô trương tiềm năng rồng cọp, từ tư tưởng Mao Trạch Đông đến lý luận Đặng Tiểu Bình, từ kho dự trữ ngoại tệ đến cái lưỡi bò thè ra Đông hải nay mai sẽ được hàng không mẫu hạm Thi Lang bảo vệ!

Sau ba chục năm bật lên, xứ này đang tìm bãi đáp an toàn mà chưa ra.

Còn Hoa Kỳ thì rên la bài ca khủng hoảng. Cứ như thời Richard Nixon!